Xà Thân – Sơn Quỷ – Chương 40

Chương 40: Lại một tàn ảnh


Liêu Thiên Kiêu đang nghĩ ngợi thì thấy Đan Ninh chậm rãi quay đầu lại, tựa như nhìn về phía hắn. Liêu Thiên Kiêu ngẩn người, hắn vốn là một vị khách ngoại lai trong tuyến thời gian này, các nhân vật trong tuyến thời gian lẽ ra không nhìn thấy được hắn, bởi vì rõ ràng lúc này hắn đang đứng trước giường Thích Giai Nghiên, mà cô ta và người phụ nữ trung niên kia hoàn toàn không hay biết, nhưng Đan Ninh hình như lại thấy được hắn. Chuyện gì thế này? Hơn nữa chẳng phải Đan Ninh đã bị giết rồi sao, hồn phách của y chẳng phải bị Trần Bân khống chế và đã bị Xà Thất Yêu tiêu diệt sao? Nhất thời Liêu Thiên Kiêu không biết mình nên làm gì, mà Đan Ninh cũng không có hành động gì khác, hai người cứ như vậy nhìn nhau một hồi, tới khi Liêu Thiên Kiêu định mở miệng nói, thì bóng dáng Đan Ninh thình lình tiêu biến.

“Này…” Liêu Thiên Kiêu gọi, nhưng xung quanh tối sầm lại, quầng sáng màu xám đã bay xa.

Giờ Liêu Thiên Kiêu đã biết, không phải hắn muốn xem mốc thời gian nào cũng được, mà thứ đó tám phần phải dựa vào vận may, nhưng cứ thế này thì muốn tiến vào mốc thời gian gần nhất cũng chẳng khác nào chơi xổ số.

“Mẹ nó, thế này thì làm ăn gì!” Liêu Thiên Kiêu vừa chửi một tiếng, quay đầu lại đã bị một quầng sáng màu xanh nhạt bao vây.

“Á, đây là?” Liêu Thiên Kiêu phát hiện mình đang ở trong một khu rừng xanh mướt, thời gian có thể là sáng sớm, ánh nắng rọi xuống qua kẽ lá, hắn còn ngửi được mùi hương cỏ cây thơm mát.

Không lâu sau đó, trước mặt hắn xuất hiện một cô gái trẻ vội vã bước tới, đây không phải Thích Giai Nghiên. Cô gái này cao gầy, mắt hạnh, mặt trái xoan, toàn thân toát lên vẻ đẹp khỏe khoắn lanh lợi, mà làm người ta kinh ngạc nhất là, trong tay cô cầm một cây gậy ngắn bằng kim loại, tới trước mặt Liêu Thiên Kiêu thì nấp vào sau một thân cây, ló đầu ra nhìn về hướng nào đó.

Cô ta nhìn gì vậy? Thích Giai Nghiên?

Liêu Thiên Kiêu nhìn theo ánh mắt cô, chậm rãi, hắn thấy có người bước tới. Đó là… Đan Ninh? Vẫn mặc đồ trắng, chống gậy tử đằng, nhưng lúc này y không đeo mặt nạ mà treo nó trên cổ, nên Liêu Thiên Kiêu nhìn được gương mặt quen thuộc kia! Giống y đúc với Đan Ninh do Trần Bân giả mạo, nhã nhặn, đoan chính, nhưng người này còn mang theo linh khí và thần thái ôn hòa. Cô gái trẻ vung gậy lên, nhìn thấy Đan Ninh thì ngừng tay lại.

Đan Ninh đeo sau lưng một cái sọt, bên trong có một chú nai con, vừa đi vừa ngắt cây cỏ xung quanh, có lẽ là thảo dược. Liêu Thiên Kiêu nhìn y càng lúc càng tới gần rồi bước ngang qua cô gái nọ, cô gái rốt cuộc nhịn không nổi, nhảy ra nói, “Đứng lại!”

Đan Ninh dừng lại, nghi hoặc nhìn sang, ánh mắt trong veo không hề giấu giếm điều gì, Liêu Thiên Kiêu nhìn đôi mắt y, cảm giác như chúng là một dòng suối êm đềm.

“Chuyện gì vậy?” Y hỏi.

“Ngươi chính là Sơn Quỷ?” Cô gái hỏi.

“Đúng vậy.”

Cô gái vụt chiếc gậy trong tay, trước mắt Liêu Thiên Kiêu lập tức xuất hiện một sợi roi thép loe lóe ánh sáng tím, hóa ra đó là một cây roi gấp.

“Ta là Lý Thanh Ngư, truyền nhân Mao Sơn, nghe nói ngươi làm xằng làm bậy ở đây nên đặc biệt đến bắt ngươi!”

Đan Ninh giơ tay vỗ vỗ nai con bên người, nai con kêu lên nho nhỏ, không tình nguyện nhảy ra ngoài.

Đan Ninh đáp, “Tôi không làm xằng làm bậy.”

Lý Thanh Ngư quát, “Xơi một roi của ta rồi hẵng nói!”

Liêu Thiên Kiêu đang muốn xem tiếp cho rõ, trước mắt lại tối sầm, quầng sáng xanh lại bay xa.

Quầng sáng lần này giúp Liêu Thiên Kiêu hiểu thêm không ít, Lý Thanh Ngư đại khái chính là Tiểu Lã đã bị Thích Giai Nghiên đổi mệnh, mà thời gian Lý Thanh Ngư xuất hiện cũng giúp Liêu Thiên Kiêu phủ định toàn bộ kết luận khi trước của mình, nơi này không phải là tuyến thời gian của Thích Giai Nghiên, mà là một không gian nhân quả. Xà Thất Yêu đã từng nói, bởi vì Thích Giai Nghiên dùng Tam Sinh Thạch để hoán mệnh, nên nhân quả của cô ta và Lý Thanh Ngư xen lẫn vào nhau, khó trách những quầng sáng này Đông một cái, Tây một cái, Đông một thời gian, Tây lại một thời gian. Chẳng lẽ nếu muốn ra ngoài, hắn nhất định phải sửa sang và phân chia lại nhân quả này? Liêu Thiên Kiêu quả thực không dám tưởng tượng, điều này sao có thể?!

Liêu Thiên Kiêu còn đang luống cuống, vừa quay lại, một quầng sáng màu đỏ đã chặn đường hắn.

Đêm tối, trăng đỏ, thị giác không ngừng đảo lộn, Liêu Thiên Kiêu phải mất một lúc mới nhận ra mình đang ở trong tuyến thời gian của Thích Giai Nghiên, hơn nữa còn là cảnh tượng khi cô ta gặp tai nạn. Xe từ quốc lộ lao xuống dốc, người trong xe đều văng ra ngoài, Thích Giai Nghiên là người cuối cùng, cô ta bị kẹt trong khe hở giữa ghế ngồi và cửa sổ, không thể nhúc nhích, đúng như diễn biến trong vở kịch 《Tân · Sơn Quỷ》 — quả nhiên Thích Giai Nghiên tự mình trải qua!

Đợi đã, nếu vậy thì, ngay sau đó…

Liêu Thiên Kiêu nhìn về phía xa xa, quả nhiên trông thấy Đan Ninh mặc trường bào màu trắng, chống gậy tử đằng bước nhanh tới, nhưng khác với vở kịch, lúc này phía sau y còn có Lý Thanh Ngư.

“Ở đây!” Lý Thanh Ngư hiển nhiên cũng đã bị thương, khập khiễng.

“Cứu… mạng… Cứu…” Thích Giai Nghiên yếu ớt rên rỉ.

Đan Ninh vội vàng tiến tới, vung gậy lên, chiếc xe lật được một sức mạnh vô hình chậm rãi nâng lên, sau đó y cúi xuống, tự mình kéo Thích Giai Nghiên ra.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy Thích Giai Nghiên, trái tim Liêu Thiên Kiêu đập thình thịch. Có lẽ vì kính thủy tinh chắn gió vỡ vụn, cộng thêm đất đá bên ngoài ập tới, lúc này khuôn mặt Thích Giai Nghiên chằng chịt vết thương, vô số vụn thủy tinh và cát sỏi chui vào da cô ta, máu tươi nhuộm đỏ khuôn mặt kiều diễm ngày nào.

“Cứu… mạng…” Thích Giai Nghiên thấp giọng lặp lại, nhưng hiển nhiên đã rơi vào trạng thái vô thức.

“Còn cứu được không?” Lý Thanh Ngư nén đau hỏi, khuôn mặt cô cũng chảy máu.

Đan Ninh lắc đầu.

Lý Thanh Ngư thoáng thất vọng, “Vậy sao…” Cô nói, “Tại tôi cả, tôi sợ bọn họ quấy rầy anh nên mới chỉ cho họ một con đường khác, không ngờ…”

Đan Ninh tựa hồ đang do dự, sau đó nói, “Cũng không phải không còn cách nào.”

Lý Thanh Ngư nhìn y, Đan Ninh khom lưng ôm lấy Thích Giai Nghiên, “Đi theo tôi.”

Liêu Thiên Kiêu vội vàng theo sau, nhưng mới được vài bước, trước mắt đã tối sầm lại, hắn biết mốc thời gian này đã qua. Liêu Thiên Kiêu nhịn không được thở dài, cứ ngắt quãng thế này quá bằng giết người ta à! Hắn đang nghĩ thì lại bị một quầng sáng màu xám quét vào.

Liêu Thiên Kiêu chớp mắt, lần này hắn đứng trong một khoảnh sân, trước mắt là một dãy nhà trệt nhỏ, trên cửa treo bảng “Khách sạn bình dân”. Hắn nhìn quanh, rất nhanh đã phát hiện Thích Giai Nghiên, cạnh cô ta còn có hai người đứng, cả ba đang vây quanh một chiếc xe nói chuyện. Nhìn cách ăn mặc, hình như đó là hai người bản xứ, còn Thích Giai Nghiên đang cò kè mặc cả với bọn họ.

“Hai ngàn, đi một chuyến, mỗi người hai ngàn.” Thích Giai Nghiên nói, “Đây là giá chót, đi thì đi, không đi tôi tìm người khác.”

Hai người kia thoáng nhìn nhau, trong đó người có khuôn mặt và cánh tay đen hơn hẳn vẫn đang chần chừ thì người còn lại khẽ đẩy đẩy hắn, “Được rồi, chúng tôi nhận!”

“Nhưng mà…”

“Chẳng phải chỉ đưa đến rìa thôn Sơn Quỷ thôi sao, sợ cái gì!”

Thôn Sơn Quỷ? Không phải thôn Tiêu Gia sao? Liêu Thiên Kiêu nghi hoặc.

Người nọ nói, “Nói trước cho rõ, tôi và lão Lưu chỉ đưa tới năm trăm mét bên ngoài trạm thu phí, còn khoảng ba cây số nữa mới đến thôn Sơn Quỷ thì các người tự đi đi. Lên xe tôi sẽ kể cho các người một ít chuyện của thôn Sơn Quỷ, các người chú ý mà nghe, mặt khác, tôi sẽ để lại cho các người hai lá bùa hộ mệnh, thứ đó rất quý, nhưng chúng tôi cũng không dám đảm bảo vào đó còn tác dụng không.”

Xem ra Thích Giai Nghiên có bạn đồng hành.

Người còn lại nghe vậy thì nhẹ nhõm thở phào, hắn nói, “Đúng đúng, chỉ đưa các người đến đó thôi!”

Lý Thanh Ngư đột nhiên xuất hiện, cô bước tới, chủ động bắt chuyện, “Cô muốn đến rừng Sơn Quỷ à?” Hai người bản xứ nhìn thấy cô thì có vẻ như trút được gánh nặng.

Thích Giai Nghiên đề phòng đáp, “Đúng, đi sưu tầm chuyện cổ, hai chúng tôi đi trước, nếu không có vấn đề gì thì ngày mai mọi người cùng đi, bạn tôi đều ở khách sạn này.”

Lý Thanh Ngư nhíu mày, “Không được đi quá nhiều người, sẽ quấy nhiễu đến Sơn Quỷ.”

Thích Giai Nghiên kiêu căng hỏi, “Sao cô biết?”

Lý Thanh Ngư đáp, “Tôi cũng đang tìm Sơn Quỷ, không ngại mà nói, có tôi đi cùng thì các người sẽ an toàn hơn.”

Thích Giai Nghiên nghi hoặc nhìn cô, Lý Thanh Ngư lại nhìn hai người bản xứ, “Tiểu Đỗ, lão Lưu, hai người nói đi?”

Hai người nọ lập tức cúi đầu khom lưng, “Đúng đúng, để Thanh Ngư tiểu thư đi cùng là ổn thỏa nhất, cô ấy rất chuyên nghiệp!”

Thích Giai Nghiên nhìn qua nhìn lại ba người, “Được rồi, thống nhất thế, nhưng tôi không trả thêm đâu.”

Lý Thanh Ngư đáp, “Tất nhiên.”

Tài xế, người dẫn đường, nam nhân vật chính, nữ phượt thủ, thầy tu trẻ.

Tài xế, người dẫn đường, Thích Giai Nghiên, Lý Thanh Ngư…

Trần Bân ở đâu?

Liêu Thiên Kiêu sốt ruột nhìn quanh, Thích Giai Nghiên đàm phán xong xuôi với hai người nọ, quay sang gọi với vào trong, “Tôi đi đây, đợi tôi về ăn cơm.”

Một số người lại lục tục đi ra, Liêu Thiên Kiêu nhận ra đó đều là người của đoàn kịch Sưu Linh, Lâm Chi nói với Thích Giai Nghiên, “Xin lỗi nhé Giai Nghiên, tại sức khỏe chị không tốt, không đi cùng em được. Nhưng em cũng đừng vào sâu quá, cứ xem xét sơ bộ thôi, ngài mai chúng ta cùng đi.” Cô nói xong thì quay sang bên cạnh, “Trần tiên sinh, phiền anh chăm sóc Giai Nghiên giúp chúng tôi.”

“Được rồi mà.” Thích Giai Nghiên nói, “Trần đại sư, chúng ta đi thôi.”

Liêu Thiên Kiêu trơ mắt nhìn Thích Giai Nghiên kéo theo một luồng khí, bước chân đi, không, đó không phải luồng khí! Liêu Thiên Kiêu chợt phát hiện, ngay bên cạnh Thích Giai Nghiên kỳ thật có một bóng người như ẩn như hiện. Chẳng lẽ đó là Trần Bân? Tại sao trong không gian nhân quả này Trần Bân lại thành thế kia?

“Bye bye!”

“Bye!”

Đám người tản ra, Liêu Thiên Kiêu nhìn chiếc xe khởi động, năm người cùng ngồi lên, có một chỗ trống, bóng người nọ bồng bềnh trên đó.

“Ơi?” Thích Giai Nghiên quay lại, bóng người kia hình như nói gì đó với cô ta.

“Có vẻ có người nhìn theo tôi.” Thích Giai Nghiên nói.

Cái bóng nọ tựa hồ còn nói thêm gì đó, Lý Thanh Ngư ngồi phía sau, Liêu Thiên Kiêu không rõ lúc đó cô làm gì.

“Ha ha, anh quá khen rồi.” Thích Giai Nghiên bẽn lẽn cười cười, nhưng hiển nhiên là rất đắc ý.

Xe lăn bánh, Liêu Thiên Kiêu đang chờ mốc thời gian này qua đi, lại chợt phát hiện từ góc tường đối diện có một người vừa chui ra, đó là một người đàn ông chỉ cao khoảng một mét năm mươi, hắn chăm chú nhìn chiếc xe chở đám người Thích Giai Nghiên, thân thể tỏa ra khí lạnh.

Vào giờ phút này, cổ họng Liêu Thiên Kiêu như bị ai bóp nghẹt, trong thân thể hắn như có một sức mạnh dồn nén, bức bách hắn phải thốt lên từng chữ, “Vương… Bằng… Phi…” Liêu Thiên Kiêu không ngờ, người bạn học kín đáo sâu xa tự sát trong đêm 30 của hắn lại xuất hiện ở đây!

Vương Bằng Phi đứng trong bóng tối, vươn ra một bàn tay, hai con sâu từ ống tay áo hắn bò ra, rơi xuống đất rồi lao tới như hai mũi tên, nhảy lên chiếc xe chở Thích Giai Nghiên. Liêu Thiên Kiêu trơ mắt nhìn hai con sâu nọ bò lên xe, một con chui vào ống khói, một con lại chui vào trục bánh xe.

“Xin lỗi.” Vương Bằng Phi nói, “Nếu đã bị ô nhiễm thì các người cũng không còn sống được bao lâu, để tôi tiễn các người một đoạn vậy.” Nói xong thì xoay bước rời đi.

“Khoan đã!” Liêu Thiên Kiêu nhịn không được hô lên, cũng vội vã đuổi theo, nhưng đột nhiên trước mắt hắn hiện ra một bóng trắng, Liêu Thiên Kiêu khó khăn lắm mới dừng lại được. Ngẩng đầu lên, hắn nhìn thấy Đan Ninh.

Không phải Trần Bân giả mạo Đan Ninh, cũng không phải Đan Ninh trong mốc nhân quả vừa rồi, Liêu Thiên Kiêu biết rõ, đứng trước mặt hắn lúc này chính là Đan Ninh bên ngoài phòng bệnh của Thích Giai Nghiên khi ấy, y có thể nhìn thấy hắn, thậm chí còn có thể ngăn cản hắn.

Vương Bằng Phi đi mất, bốn phía xung quanh Liêu Thiên Kiêu cũng trở về hình thái “Vũ trụ”, nhưng Đan Ninh vẫn còn, miệng y vẫn bị khâu lại bằng chỉ đỏ, hốc mắt bên dưới chiếc mặt nạ vẫn trống rỗng vô cùng.

Đan Ninh chết, hồn phách của Đan Ninh cũng đã biến mất, nhưng trong không gian này vẫn tồn tại một Đan Ninh khác.

Liêu Thiên Kiêu nghĩ tới hai chữ, tàn ảnh!

Trước mắt hắn chính là tàn ảnh do một người có quan hệ mật thiết với Tam Sinh Thạch để lại!

“Móe nó, tôi phải làm gì bây giờ hả Xà Thất Yêu.” Liêu Thiên Kiêu im lặng nghĩ, “Tôi cảm giác chuyện này lớn lắm rồi!”


Hết chương 40

5 thoughts on “Xà Thân – Sơn Quỷ – Chương 40

    1. Fangsui Fan Post author

      Cái này gọi là dịch word by word, bản gốc nó như thế nào thì tui chuyển ngữ nó ra đúng như thế, còn sự ảo diệu và suy luận lắt léo cô-nan bên trong thì tui gơ não ngắn tất nhiên hổng hiểu =))))

      Reply

Leave a Reply