Xà Thân – Sơn Quỷ – Chương 26

Chương 26: Ai lẳng lơ ong bướm?


Liêu Thiên Kiêu một mạch chạy về hiện trường công tác, trong đầu rối tinh rối mù. Hắn lớn vậy rồi mà còn chưa yêu đương bao giờ, hiểu biết về tình ái chỉ gói gọn trong TV, điện ảnh và tiểu thuyết, nhưng hắn không phải người không thực tế, tuy hắn cũng hi vọng mình sẽ có một mối tình mỹ lệ động lòng người, nhưng hắn cũng rất thức thời, hắn biết không phải ai cũng có cơ hội ấy, cho nên hắn vẫn tích cực đi xem mắt, muốn tìm cho mình một cô gái bình thường, cùng nắm tay nhau đi hết cuộc đời. Có lẽ chuyện tình của hắn sẽ không chấn động bốn phương, nhưng chắc chắn sẽ ấm áp lâu dài, hắn sẽ cố hết sức đối xử tốt với người kia, chăm chỉ làm việc, chỉ yêu một mình người kia, chuyên tâm xây dựng gia đình nhỏ. Thế nhưng hai mươi bảy năm rồi, cuộc đời không cho hắn cơ hội ấy, mà lại thình lình mang tới Xà Thất Yêu, cuối cùng hắn cứ ù ù cạc cạc lỡ thích đại thần kia từ lúc nào chẳng rõ, sau đó, tới khi chỉ vừa kịp nhận ra chuyện mình thích một người cùng giới kinh hoàng cỡ nào, thì hắn đã thất tình…

Sau này phải làm sao mới được? Đã đến nước này rồi, hắn phải đối mặt với Xà Thất Yêu như thế nào? Liêu Thiên Kiêu buồn rầu nghĩ, à đúng rồi, dù sao thì, bất kể như thế nào, nhất định cũng không thể để Xà Thất Yêu nhận ra mình thích y! Ừ, nhất định không được, nếu không hắn sẽ bị tên khốn kiếp y cười nhạo tới chết! Đến khi ấy chắc chắn y sẽ nói nào là nhân loại ngu xuẩn sọ não bánh xốp chocolate thịt hộp cơm trưa thế mà dám mơ ước xà gia anh minh thần võ xinh đẹp như hoa thông minh cơ trí vv, sau đó sẽ ‘ti ti ti’ phun hắn… Liêu Thiên Kiêu nghĩ đến cảnh ấy thì sợ chết điếng, đè ngực, bắt đầu cẩn thận nhớ lại thời gian qua ở cùng Xà Thất Yêu có cư xử mất tự nhiên dễ gây hiểu lầm không, để sau này còn sửa lại.

Liêu Thiên Kiêu cũng biết bây giờ bảo hắn ngừng thích Xà Thất Yêu ngay lập tức thì quá khó, hiện tại chỉ cần nghĩ tới Thích Giai Nghiên là hắn đã thấy ngứa răng hàm, nhưng suy cho cùng, nam tử hán đại trượng phu, đã cầm lên được thì phải bỏ xuống được. Đúng, nếu đã không có hi vọng, hắn sẽ dao sắc chặt đay, hắn sẽ… sẽ không bao giờ để Xà Thất Yêu biết hắn thích y!

“Dù sao thì cậu cũng chẳng thích tôi, cho cậu biết làm quái gì!” Liêu Thiên Kiêu nghĩ, nhưng dù nghĩ là thế, hắn vẫn cảm thấy uể oải suy sụp vô cùng. Tony cũng nhận ra hắn không ổn, hỏi, “Tiểu Liêu, khó chịu à, đi nghỉ một lát đi.”

Liêu Thiên Kiêu đáp, “Không, em muốn ở lại đây giúp mọi người.” Nói đoạn còn cố gắng giả vờ hăng hái quơ quơ nắm tay, ai ngờ khuỷu tay nện trúng ngay mặt một nhân viên khuân vác đi gần đó, làm vỡ luôn ba bóng đèn, đồ đạc rơi liểng xiểng, hắn vội vàng quay lại nhặt, thế là đập đầu vào đầu nhân viên kia, oai oái lùi lại sau thì vấp phải dây điện, xoẹt xoẹt mấy cái, đứt cầu dao…

Mặt Tony giật giật, nhìn chằm chằm Liêu Thiên Kiêu, ánh mắt rất đúng tiêu chuẩn Kiện Thứ Lang trong 《Bắc Đẩu thần quyền》, Liêu Thiên Kiêu thậm chí còn cảm giác, chỉ giây tiếp theo thôi, hắn sẽ nghe được câu “Ngươi chết rồi” quen thuộc, đến nỗi hắn còn tự tưởng tượng cảnh Tony xé tung áo khoác, lông vũ bay đầy trời. Kết quả là, chờ hắn tưởng tượng xong, ngẩng đầu nhìn lên, Tony sớm đã khoác chiếc áo lông lành lặn chẳng nói chẳng rằng bỏ đi từ lúc nào, chỉ có Đan Ninh mờ mịt nhìn hắn, hỏi, “Anh Tiểu Liêu, anh vừa nghĩ gì thế? Cái gì mà ngươi chết rồi?”

Liêu Thiên Kiêu nào biết mình vừa nói ra miệng, mặt đỏ tưng bừng, chỉ đành ho khan lấp liếm, “À, là… là bảo tôi đau bụng muốn chết, chắc phải nghỉ một lát.”

Đan Ninh lo lắng nói, “Anh Tiểu Liêu, sao không nói sớm!” Y lấy chìa khóa trong túi ra, đưa cho Liêu Thiên Kiêu, “Đây là chìa khóa phòng nghỉ, anh Tiểu Liêu cầm đi, trong phòng có giường xếp, chăn ở trong tủ, nhưng tôi dùng qua rồi, nếu không ngại thì anh cứ dùng đi, cần thuốc xổ thì tìm trong ngăn kéo đầu tiên nhé.”

Liêu Thiên Kiêu nhớ lại chuyện buổi chiều, làm gì còn gan đến tòa nhà đó một mình, thế là vội vàng bảo không cần, nghĩ một lúc thì nhớ ra chuyện khác, “Phải rồi, phòng nghỉ bên cạnh phòng tân nương không cần chúng tôi bố trí đèn à?”

Đan Ninh lắc đầu đáp, “Vâng, không cần, chỗ ấy không phải sân khấu biểu diễn, màn cuối cùng chỉ đến cảnh bái đường là kết thúc rồi.”

Liêu Thiên Kiêu ngạc nhiên hỏi, “Thế sao còn phải bỏ công trang trí phòng tân nương làm gì?”

Đan Ninh nhìn trái nhìn phải, sau mới hạ giọng đáp, “Đó là đội trưởng yêu cầu bố trí.” Thấy vẻ mặt Liêu Thiên Kiêu khó hiểu, y lại bổ sung, “Thực ra phòng ấy… nghe nói là để trừ tà.”

“Trừ tà?” Liêu Thiên Kiêu giật mình.

“Đúng vậy, anh Tiểu Liêu hẳn là cũng nghe nói đúng không, mỗi đoàn làm phim đều có quy tắc riêng, diễn viên đóng người chết phải cầm phong bì đỏ để trấn hồn, quay phim ma quỷ phải rất cẩn thận với thời gian khởi quay, nếu không chú ý thì rất dễ chiêu tà.”

“Nhưng Sơn Quỷ không phải chỉ là chuyện hư cấu thôi sao, với cả Sơn Quỷ trong vở kịch của các cậu cũng đâu phải vai ác, sao lại hại người được?”

“Nói thì nói vậy…” Đan Ninh càng hạ giọng, miệng cũng ghé sát lỗ tai Liêu Thiên Kiêu, “Anh Tiểu Liêu, lúc trước tôi không quen anh nên mới không dám nói, tôi thực sự không cố ý gạt anh, giờ cảm thấy anh là người đáng tin cậy nên tôi mới dám cho anh biết, nhưng anh ngàn vạn lần đừng nói lại với ai!”

Liêu Thiên Kiêu nghe Đan Ninh vòng vo mãi, chỉ thấy càng mù tịt, “Được được, cậu nói đi.”

Đan Ninh u ám nói, “Lúc trước tôi đã nói với anh, chiếc mặt nạ Sơn Quỷ đó là hàng thật, đúng không?”

Liêu Thiên Kiêu nhớ lại, đúng là Đan Ninh đã từng nói thế, “Nhưng cậu cũng bảo là chiếc mặt nạ đó không có gì quái dị cơ mà?”

“Chúng tôi thì chưa gặp chuyện gì quái dị, nhưng tôi nghe nói, thời gian đội trưởng mới mang mặt nạ từ thôn Tiêu Gia trở về, hình như hành động rất lạ thường, chẳng hạn buổi tối đột nhiên mất tích, hoặc là hét to với không khí, còn nữa, khi ấy đội trưởng cực kỳ ghét phải nhìn vào gương, còn đập vỡ rất nhiều gương trong nhà!”

Liêu Thiên Kiêu sửng sốt, “Gương?” Hắn nhớ lại một trong hai từ Sơn Quỷ trên sân khấu từng ra hiệu cho hắn.

“Đúng thế, chẳng biết vì sao, nghe nói có một lần chị ấy đập gương, xém chút nữa còn cắt đứt gân tay.”

Thì ra còn có chuyện như thế? Liêu Thiên Kiêu hỏi, “Là vì nhìn thấy thứ gì trong gương sao?” Hắn nhớ lại sự tích anh dũng một mình đại chiến Sadako hồi trước.

“Không biết, nhưng người xưa đều nói gương là tà vật, trong ngoài là hai thế giới, tóm lại, lúc ấy ầm ĩ lắm, sau đó đội trưởng viết ra kịch bản này. Tôi nghe mọi người kể, có lẽ đội trưởng gặp phải thứ kia trên núi, rồi không cẩn thận mang theo nó về đây.”

“Cậu nói thứ kia là… Sơn Quỷ à?”

Đan Ninh gật đầu, “Đúng thế. Dù sao thì khoảng thời gian ấy đội trưởng cứ như bị điên, ngày đêm viết kịch bản, rồi đêm ngày diễn tập, sau này vở kịch công diễn, đạt được thành công, đội trưởng mới bình tĩnh trở lại. Đôi khi tôi cứ tự mình suy diễn, có khả năng câu chuyện Sơn Quỷ mà đội trưởng viết là chuyện đã từng xảy ra rồi, thứ đó muốn mượn tay đội trưởng để cho mọi người biết về sự tồn tại của mình nên mới theo đội trưởng về đây. Chẳng phải có câu ‘Văn chương vốn có sẵn, chỉ chờ đôi tay nhào nặn nên’ hay sao? Chúng tôi thực ra có một số vở diễn ruột, nhưng từ sau khi 《Sơn Quỷ》 hoàn thành thì chỉ diễn duy nhất nó thôi.”

Liêu Thiên Kiêu vã mồ hôi trán, càng nghe càng cảm giác chuyện này thật sự rất mờ ám.

Đan Ninh nói, “Cho nên nếu đội trưởng đã nói thế thì chúng tôi cứ làm theo, làm còn hơn không mà, kể cả Sơn Quỷ không phải vai ác, nhưng biết đâu diễn kịch ở cái nơi hoang vu vắng vẻ này lại gọi đến một số thứ khác thì sao? Thực ra chuyện giá đỡ sập hôm nay, tôi nghe nói là tại Mao phó đoàn phản đối việc dựng phòng tân nương nên mới… Nhưng mấy cái này đều do chúng tôi tự suy diễn thôi, anh Tiểu Liêu đừng nói cho ai khác!”

Liêu Thiên Kiêu ừ một tiếng, trong đầu thì quay cuồng suy nghĩ, xem ra bí mật của đoàn kịch Sưu Linh còn to lớn hơn trong tưởng tượng của hắn rất nhiều. Một cô nàng thông minh và đầy suy tính như Thích Giai Nghiên, làm sao có thể chỉ vì lấy may mà dựng hẳn một căn phòng Hỷ? Cô ta làm như vậy chắc chắn phải có mục đích riêng. Liệu có phải cô ta đã từng mạo phạm Sơn Quỷ, nên mới phải viết vở kịch 《Sơn Quỷ》, kết thúc bằng 《Tân • Sơn Quỷ》, để xua tan oán khí của Sơn Quỷ hay không? Nhưng mà, nếu thế thì chuyện Tam Sinh Thạch giả là sao?

Nghĩ đến đây, Liêu Thiên Kiêu không khỏi lại nhớ đến Xà Thất Yêu, sau đó tâm tình lập tức xìu xuống. Giờ Thích Giai Nghiên có Xà Thất Yêu bảo vệ rồi, khỏi phải nói, an toàn hết ý, hắn quan tâm làm qué giề?

“Các ngươi đang làm gì đó?”

Âm thanh đột nhiên nổ vang bên tai, Liêu Thiên Kiêu và Đan Ninh sợ tới mức cùng giật bắn lên, hai người vừa quay lại đã thấy Xà Thất Yêu sầm mặt đứng bên cạnh, nghiêng đầu nhìn bọn họ.

Đan Ninh bị dọa cho lắp bắp, “Không không không, tôi… chúng tôi đang tán gẫu thôi, anh Tiểu Liêu, tôi đi làm việc đây.” Chạy còn nhanh hơn thỏ.

Liêu Thiên Kiêu cũng không ngờ Xà Thất Yêu thiêng như thế, Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Bụng nhủ thầm cậu đang ngắm hoa ngắm trăng với Thích Giai Nghiên cơ mà, sao tự nhiên chạy ra đây làm gì. Trong lòng không vui nên giọng điệu cũng không lọt tai, dù sao thì giờ hắn cũng bất chấp, chẳng sợ Xà Thất Yêu nữa, thế là trừng mắt bật lại, “Làm gì là làm gì?”

Xà Thất Yêu giơ tay chỉ Đan Ninh phía xa xa, hỏi, “Ai kia?”

“Đan Ninh ở đoàn kịch Sưu Linh đó, quản lý đạo cụ.” Liêu Thiên Kiêu nghĩ bụng, đại gia này thật đúng là mắt cao hơn đầu, rõ ràng vừa nãy còn ngồi ăn lẩu với nhau, thế mà giờ đã quên người ta rồi.

“Hắn tìm ngươi làm gì?”

“Cái gì?”

“Ta hỏi ngươi, hắn tìm ngươi làm gì?” Xà Thất Yêu hung tợn trừng Liêu Thiên Kiêu, giọng điệu hung ác.

“Chẳng làm gì cả, tán chuyện linh tinh thôi.” Liêu Thiên Kiêu nghĩ những gì Đan Ninh vừa nói không thể kể cho Xà Thất Yêu, bằng không y sẽ nói lại với Thích Giai Nghiên, nhất định Thích Giai Nghiên sẽ làm khó Đan Ninh.

Xà Thất Yêu hỏi, “Chỉ tán chuyện?”

“Đúng vậy, còn thế nào được nữa?” Liêu Thiên Kiêu chẳng hiểu mô tê gì, “Nếu không có gì thì tôi đi làm việc đây.” Hiện giờ hắn hơi sợ phải đối diện với Xà Thất Yêu, cũng chẳng biết có phải tại đã nhận ra tình cảm của mình không mà cứ trò chuyện vài câu với Xà Thất Yêu là trái tim nhỏ trong ngực hắn cứ nhảy nhót điên cuồng.

Để che giấu chính mình thất thố, Liêu Thiên Kiêu vội vã xoay người, vừa đi vừa vẫy tay với Đan Ninh, “Đan Ninh, đợi đã, tôi đến giúp cậu.”

“Lẳng lơ ong bướm!” Sau lưng lại truyền đến một câu như vậy.

Liêu Thiên Kiêu giật mình quay đầu lại, còn ngoáy ngoáy lỗ tai, “Gì?”

Dưới ánh đèn, vẻ mặt Xà Thất Yêu khẽ thay đổi, tuy vẫn mang bộ dạng kiêu ngạo vô cùng, nhưng chẳng biết tại sao Liêu Thiên Kiêu cảm giác lúc này trông y có vẻ hơi ấm ức, không đúng, là rất rất ấm ức!

“Lẳng lơ ong bướm!” Xà Thất Yêu còn nói lại lần nữa, lần này rất dõng dạc, như trên video dạy tiếng Hán. Liêu Thiên Kiêu trố mắt, nói vậy… nói vậy là ý gì? Hay là vì tiếng người của Xà Thất Yêu chưa học xong, vì bốn chữ ‘lẳng lơ ong bướm’ sao lại thình lình xuất hiện ở đây được?

“Ai lẳng lơ ong bướm?” Để chắc ăn, Liêu Thiên Kiêu hỏi lại một lần.

“Ngươi!” Xà Thất Yêu đáp, còn hung hăng ném một gói to đến. Liêu Thiên Kiêu chụp lấy theo phản xạ, hóa ra là túi quà vặt ban nãy hắn định cống nạp cho Xà Thất Yêu, hình như rơi mất trên đài cao. Vừa nghĩ đến chuyện mình nghe lén Xà Thất Yêu và Thích Giai Nghiên âu yếm bị phát hiện, Liêu Thiên Kiêu đã quấn trí chỉ muốn chui xuống lỗ. À không được, hắn nghĩ, trước khi chui thì phải làm rõ vấn đề kia đã!

“Sao tôi lại lẳng lơ ong bướm?” Hắn hỏi.

Xà Thất Yêu nói, “Ngươi lẳng lơ ong bướm, đồ nhân loại ngu xuẩn ngươi, đây không phải lần đầu!”

“Hở?”

“Giải quyết xong chuyện này, ngươi chờ đó cho ta!” Xà Thất Yêu hung hăng kết thúc, bỏ lại Liêu Thiên Kiêu chẳng hiểu mô tê gì, chạy mất.


Hết chương 26

10 thoughts on “Xà Thân – Sơn Quỷ – Chương 26

Leave a Reply