Xà Thân – Địa Huyệt – Chương 1

【 Vảy rắn thứ tư: Địa huyệt 】

Chương 1


Rất lớn, rất cao, rất rộng, rất xa hoa, và cũng rất lạnh lẽo.

Có lẽ còn có chút âm u.

Chính giữa gian phòng đặt một chiếc bàn gỗ màu đen nặng trịch, Liêu Thiên Kiêu nhỏ bé an vị bên cạnh bàn, cầm thìa rụt rè xúc cơm. Ngồi cách bé hai chỗ là một đứa trẻ xấu xí mặc y phục cổ cầu kỳ kiểu cách, lưng thẳng tắp, mắt nhìn thẳng, rất có nề nếp cầm đũa ăn cơm.

Cả cái bàn lớn thế mà chỉ có hai người ngồi, đã vậy còn chẳng ai nói gì, ở giữa lại trống trải.

Bị ghét rồi!

Liêu Thiên Kiêu nhỏ nhắn buồn phiền nghĩ, đến nhà người ta làm khách lại đi lạc vào phòng người ta, đã vậy còn chê người ta xấu, người ta giận cũng là lẽ thường nha!

Liêu Thiên Kiêu nghĩ đến đây, lại nhịn không được liếc mắt trộm nhìn đứa trẻ xấu xí tên là Xà Thất Yêu kia.

Đèn lồng đặt trên bàn tỏa ánh sáng vàng nhàn nhạt, lẳng lặng chiếu lên tóc, lên mặt, lên người Xà Thất Yêu, khiến cho Xà Thất Yêu như được bọc trong một quầng sáng vàng, tuy mặt mũi vẫn vậy, nhưng trông mềm mại hiền hòa hơn rất nhiều. Liêu Thiên Kiêu nghĩ nếu nhìn lâu, Xà Thất Yêu hình như cũng đâu có xấu lắm.

Mà thôi… Mặc kệ thế nào, đã làm sai thì phải xin lỗi mới được.

Liêu Thiên Kiêu nhỏ bé buông thìa, quay sang nhẹ nhàng gọi, “Này…”

Đứa trẻ xấu xí ngồi bên cạnh tiếp tục cầm đũa gắp đồ ăn, nghiêm túc dùng bữa, vẻ như không nghe thấy gì hết.

Liêu Thiên Kiêu khẽ ho khan, cao giọng hơn một chút, “Này!” Thấy người ta vẫn không phản ứng, bèn dứt khoát nhích lại, dựa lên bàn gọi, “Xà… Xà Thất Yêu…”

“Sập” một tiếng, Xà Thất Yêu đập đũa xuống bàn, quay lại trừng Liêu Thiên Kiêu, ánh mắt sắc bén, “Cái gì ti?!”

Liêu Thiên Kiêu giật mình.

Cậu ấy giận thật rồi! Liêu Thiên Kiêu hơi sợ, nhưng vẫn đánh bạo nói, “Xà… Xà Thất Yêu, vừa nãy, xin lỗi cậu nha.” Bé khép nép xin lỗi, bàn tay mập mập nắm chặt chuôi thìa. Rõ ràng bằng tuổi nhau, Xà Thất Yêu người ta dùng đũa nghiêm chỉnh như thế mà mình vẫn chỉ biết dùng thìa, xấu hổ quá đi mất.

Xà Thất Yêu đảo mắt nhìn trời, “Ai cần nhân loại ngu xuẩn ngươi xin lỗi ti!”

Liêu Thiên Kiêu miệt mài cố gắng, “Xà Thất Yêu, cậu, cậu đừng giận mà, tôi không cố tình vào phòng cậu đâu, tôi cũng không cố tình nói cậu… nói cậu…”

Xà Thất Yêu lại cầm đũa lên, nhưng lần này không ung dung như lúc nãy mà hung tợn chọc đũa vào cơm, giống như đang trút giận, “Dù sao thì ta cũng xấu thật, ngươi không cần phải lặp lại ti!”

“Không không không không phải,” Liêu Thiên Kiêu cuống quýt xua tay, “Tôi không cố ý nói như thế mà! Tôi tôi tôi, tôi nhìn lần đầu thì thấy cậu rất xấu, nhưng bây giờ hết rồi, tôi còn nghĩ trông cậu rất… rất… rất đặc biệt, thật đấy!”

Xà Thất Yêu nghiêng mặt sang, u ám nhìn Liêu Thiên Kiêu, “Ngươi đổi cách chửi ta sao ti?”

Đổi cách gì đâu chứ…

“Không không không không phải mà!” Liêu Thiên Kiêu cuống quá, lắc đầu như trống bỏi, “Bây giờ tôi thật sự thấy cậu không xấu mà, da cậu trắng ghê, quần áo cũng đẹp nữa, tóc vừa đen vừa dài, đẹp hơn cả Tiểu Diệp nhà trưởng thôn tôi!”

Xà Thất Yêu nhìn Liêu Thiên Kiêu một hồi, hừ mũi, “Đồ nói dối ti!”

“Tôi không… Tôi không nói dối mà!” Liêu Thiên Kiêu bé bỏng oan ức vô cùng, sống mũi chua xót, nước mắt trào ra, “Tôi thật sự nghĩ cậu rất… rất đặc biệt mà, tôi không nói dối đâu…”

Tiếng khóc của Liêu Thiên Kiêu âm vang trong căn phòng rộng lớn, giống như có cả đám Liêu Thiên Kiêu đang cùng nhau khóc.

“Đừng khóc ti!” Xà Thất Yêu thình lình tiến sát lại, túm áo Liêu Thiên Kiêu, “Khóc nữa ta sẽ ăn thịt ngươi ti!” Lưỡi rắn đỏ tươi phun ra, lắc lư trước hai hàng lệ của Liêu Thiên Kiêu rồi vội vàng rụt về.

“Á phì phì, ăn nhầm nước mắt của nhân loại ngu xuẩn, phì phì phì!”

Liêu Thiên Kiêu trố mắt, sững sờ nhìn Xà Thất Yêu thè lưỡi chùi miệng.

“Xà… Xà Thất Yêu, hóa ra ông nội không gạt tôi, cậu đúng là rắn biến thành nha!”

“Phì phì, cái gì mà rắn biến thành, ta là Xà gia Yêu Thần phì phì!”

“Thật… thật sao?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Liêu Thiên Kiêu bừng bừng phấn khích, bé thò một ngón tay, ngập ngừng chốc lát, rồi vội vàng chọt chọt mặt Xà Thất Yêu hai cái.

“Ngươi làm gì ti!” Xà Thất Yêu dựng ngược lông mày.

Liêu Thiên Kiêu ngờ vực nói, “Da… da cậu đâu có lạnh, ông nội tôi là xà y rất nổi tiếng trong thôn nên tôi nhìn thấy nhiều rắn lắm rồi, cậu đâu có giống đâu.”

Xà Thất Yêu tức giận thở phì phò, “Vớ vẩn, ta không phải rắn bình thường, xà gia là Yêu Thần! Yêu Thần ngươi hiểu không hả ti ~~~” Lưỡi rắn lại phun ra, phân nhánh, lắc lư.

Lần này Liêu Thiên Kiêu thò tay bắt.

“Này!”

“A, rút về rồi.” Liêu Thiên Kiêu tiếc nuối nhìn Xà Thất Yêu, “Tôi, tôi sờ thử được không?”

Đáp lại bé là tĩnh lặng ngập tràn, sau một lúc lâu, Xà Thất Yêu quay về chỗ của mình.

“Đối thoại với nhân loại ngu xuẩn ngu xuẩn ngươi đúng là ngốc chết ti!” Xà Thất Yêu thầm nhủ, lại cầm đũa lên.

Liêu Thiên Kiêu nhìn nhìn Xà Thất Yêu, rồi nhìn nhìn bát cơm của mình, sau đó hạ quyết định. Bé bưng bát, cầm thìa, chạy sang ngồi bên cạnh Xà Thất Yêu.

“Lại làm gì ti?” Giọng điệu ghét bỏ.

“Tôi, tôi muốn ngồi cạnh cậu!” Liêu Thiên Kiêu cố gắng tự khích lệ, ra vẻ rất đúng lý hợp tình, “Ông nội nói là chúng tôi sẽ ở nhà cậu một thời gian, nên tôi với cậu phải hòa thuận ở chung nha!”

“Ai thèm hòa thuận ở chung với ngươi ti!”

Liêu Thiên Kiêu lại nhìn bát cơm của mình, cuối cùng dứt khoát cầm thìa xúc một miếng cổ vịt cay lên, nói, “Tôi, tôi cho cậu cổ vịt của tôi này!”

Xà Thất Yêu giật mình nhìn chiếc thìa giơ cao, cổ vịt trong thìa rắc hạt tiêu và bột ớt đỏ au, dưới ánh đèn trông đặc biệt hấp dẫn.

Xà Thất Yêu khẽ nuốt nước miếng, “Không cần…”

Liêu Thiên Kiêu đặt cả bát cơm xuống, “Cho cậu đấy! Cho cậu hết!”

Xà Thất Yêu ngẩn người, vẻ mặt khó hiểu.
.
“Ta…”

“Tôi, tôi sẽ mua thịt xiên nướng cho cậu ăn!” Liêu Thiên Kiêu lấy trong túi quần ra một bao giấy nhỏ màu đỏ, “Đây là tiền tiêu vặt ông nội tôi cho, tôi tích góp không dám dùng, được hai mươi đồng rồi đó, tôi sẽ mua thịt xiên cho cậu hết! Trước cửa thôn tôi có chú bán thịt xiên ngon lắm, ngon lắm luôn!”

Tròng mắt Xà Thất Yêu đảo đảo, “Ngon… ngon thật không?”

“Ngon thật mà!” Liêu Thiên Kiêu vỗ ngực cam đoan, “Cho nên, chúng ta làm bạn đi!”

“Nhưng chúng ta không phải là bạn, mẹ ta nói lớn lên chúng ta phải làm phu thê ti…” Xà Thất Yêu nhẹ giọng thì thầm.

“Phu thê là cái gì nha?” Liêu Thiên Kiêu nghiêng đầu, bé thật sự không hiểu.

Xà Thất Yêu ghét bỏ nhìn bé, “Ngươi ngốc chết ti, phu thê tức là phải sống bên nhau cả đời, như cha ta và mẹ ta, cha ngươi và mẹ ngươi ấy.”

“À à, hóa ra là như ba mẹ tôi.” Liêu Thiên Kiêu vội vàng nhớ lại ba mẹ ở nhà, “Thế càng tốt, ba mẹ tôi thân nhau lắm, ừ, chúng ta làm phu thê đi!”

Xà Thất Yêu trượt một cái, cằm đập xuống bàn, đau đến kêu to.

“Xà Thất Yêu, cậu sao thế?” Liêu Thiên Kiêu vội vàng kéo Xà Thất Yêu dậy.

“Ngươi bị đần hả ti!” Xà Thất Yêu vừa vất vả bò dậy vừa nói, “Làm phu thê là phải giao phối sinh con ti, không đơn giản như vậy ti!”

“Thế chúng ta cứ giao phối đi nha!”


Liêu Thiên Kiêu thình lình mở to mắt, đập vào mắt hắn là trần nhà cao cao, ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ, sưởi ấm cả căn phòng và đồ đạc trong phòng.

Đây là phòng của Xà Thất Yêu.

Liêu Thiên Kiêu há miệng, thất thần nhìn hoa văn trên trần, khung cảnh trong giấc mộng vừa rồi vẫn hiện rõ mồn một trong đầu hắn.

Cửu Quân Sơn, dinh thự Xà gia, Xà Thất Yêu khi bé, hẹn ước phu thê…

Chuyên này có thật không? Chẳng lẽ hắn và Xà Thất Yêu đã gặp nhau từ nhỏ? Chẳng lẽ đó cũng là nguyên nhân Xà Thất Yêu thình lình xuất hiện trong nhà hắn? Chùi ui, không, không đùa chứ? Hạnh phúc quá đi mất!

Liêu Thiên Kiêu cố nén xúc động, lẫn với xúc động còn có cả xấu hổ chẳng biết phải làm sao. Sao bây giờ sao bây giờ sao bây giờ, ngại quá! Liêu Thiên Kiêu nghĩ, hai người đã ngủ cùng một giường, đã truyền dưỡng khí… À không không, phải là hôn gián tiếp mới đúng!!! A, Liêu Thiên Kiêu nghĩ đến đây thì dừng lại, bật dậy, đưa tay sờ sờ người mình, vẫn ấm, tim vẫn đập, lại thè lưỡi liếm thử, môi cũng không đau, Tốt quá rồi, mình không bị trúng độc chết!

Liêu Thiên Kiêu sung sướng bò dậy, đồng hồ để bàn báo mười hai giờ bốn mươi lăm phút trưa, xem ra hắn cũng không ngủ bao lâu, hắn muốn gặp Xà Thất Yêu thật nhanh!

“Xà Thất Yêu!” Liêu Thiên Kiêu vừa đi vừa gọi, đúng lúc đó, bên tai hắn thình lình vang lên một tiếng “Rầm” dữ dội, bụi bặm mù mịt, thật lâu sau mới ngừng lại.

Liêu Thiên Kiêu sặc, ho khan liên tục, sau đó hắn phát hiện trước mặt mình là một đống gạch vụn, trần nhà mới nãy còn nguyên vẹn đã thủng một lỗ lớn. Một anh chàng có cánh mặc đồ đen nhảy bật lên từ đống đổ nát, người ngợm dính đầy bụi, đầu đội nồi áp suất, rống to, “Surprise! Xà Thất Yêu, ta đến rồi đây!”

Liêu Thiên Kiêu, “…”

Anh chàng có cánh, “…”

Liêu Thiên Kiêu, “Ơ này…”

Anh chàng có cánh lắc lắc đầu, nhìn trái nhìn phải vài vòng, lại chun mũi ngửi ngửi vài cái, xong xuôi mới nói, “Ớ, sao Xà Thất Yêu không có đây? Ghét thế chứ, chẳng lẽ mình lại chậm một bước rồi?!”

“Này này, xin hỏi cậu là…” Liêu Thiên Kiêu nghĩ, mình đã gặp Yêu Thần quỷ quái Pháp Hải, chẳng lẽ lần này lại gặp Thiên Sứ sao?

Anh chàng nọ quay lại, khuôn mặt đẹp trai phấn chấn bừng bừng, “Xin chào, ta là…” Sau đó thình lình im bặt, giây tiếp theo thì biến sắc, vẻ tươi cười chuyển sang giận dữ, thét lên, “Móe nó, chẳng phải nhân loại ngu xuẩn Liêu Thiên Kiêu đây sao?”

“Hở?” Liêu Thiên Kiêu ngơ ngác nhìn y, “Chúng ta biết nhau à?”

Anh chàng nọ nhanh nhẹn gỡ nồi áp suất trên đầu xuống, cẩn thận đặt lên bàn, sau đó quay về, “vút” một tiếng, lấy thế Hoàng Phi Hồng, dạng chân trung bình tấn, một tay đặt trên người, một tay giơ lên vẫy vẫy Liêu Thiên Kiêu, “Tình địch, hôm nay ta và ngươi hãy phân thắng bại!”

Cánh cửa kim loại khép lại phía sau, Xà Thất Yêu và Khương Thế Xung bước tới trước tủ chứa xác.

“Đây là thi thể của Đan Ninh và Thích Giai Nghiên.” Khương Thế Xung nói, kéo ra một ngăn tủ. Bên trong đặt một chiếc túi đựng xác màu đen, trên túi có nhãn hiệu.

Xà Thất Yêu kéo khóa túi, thi thể vô cùng thê thảm lộ ra. Tuy mới chỉ qua một đêm, nhưng thi thể này đã bước vào trạng thái thối rữa nghiêm trọng. Xà Thất Yêu cúi đầu nhìn thoáng qua rồi nói, “Không có hồn phách.”

“Đúng.” Khương Thế Xung đáp, kéo một ngăn tủ khác ra, “Đây là Đan Ninh.”

Thi thể Đan Ninh lại gặp tình trạng khác, y vẫn duy trì hình dạng loài người, nhưng toàn thân bị tử đằng khô héo quấn chặt, trên tử đằng lại có một lũ sâu hôi thối khó coi lúc nhúc ngọ nguậy. Hốc mắt của y chỉ còn lại hai lỗ thủng, đôi môi vẫn còn dấu vết bị xé rách, mà trên trán y là dấu vết chiếc sừng bị cưa đứt rất rõ ràng.

Đan Ninh là Sơn Quỷ, là linh hồn của núi non, không phải yêu vật thông thường, có thể nói y là Yêu Thần ẩn cư tại trung du, tuy không thể so sánh với cấp bậc đại Yêu Thần như Xà gia của Xà Thất Yêu, nhưng y cũng thuộc một gia tộc không thể coi thường, vậy mà lại chết oan chết uổng.

Vừa nhớ tới tàn ảnh của Đan Ninh vào giờ cuối cùng vẫn phát ra những tiếng gào thét thê lương, Xà Thất Yêu cũng không khỏi đau lòng. Y vươn tay, hào quang từ lòng bàn tay y chiếu xuống đám tử đằng khô héo, lũ sâu gớm ghiếc bắt đầu rơi rụng như mưa rào. Chúng rớt xuống đất, tầng tầng lớp lớp, ý đồ muốn chạy trốn, nhưng chưa được bao xa đã bốc hơi khô quắt, héo rũ và chết.

“Nguyện ngươi ngủ yên.” Xà Thất Yêu nói, vung tay trước thi thể Đan Ninh. Vầng hào quang thứ hai chiếu xuống, tử đằng khô sống lại, cành lá sinh trưởng, màu xanh biêng biếc đan xen nhau tạo thành một cỗ quan tài bao quanh Đan Ninh, chỉ để lộ gương mặt thanh tú, nếu trên trán, mắt và môi y không có sẹo thì trông vẫn tựa như đang ngủ say.

Làm xong tất cả, Xà Thất Yêu thở dài, quay lại nói với Khương Thế Xung, “Thế này có ảnh hưởng đến các anh không?”

“Tôi sẽ xử lý.” Khương Thế Xung đáp, “Vụ án này cũng không nên để dân chúng biết.”

Xà Thất Yêu gật đầu, “Vậy phiền anh.”

Tuy đối mặt với cương thi vương, dù không cùng tộc, nhưng Yêu Thần vẫn là Thần, còn cương thi vẫn là ma vật không thể lộ ra ánh sáng, Xà Thất Yêu hoàn toàn có thể dùng thái độ bề trên với Khương Thế Xung, nhưng y cư xử với Khương Thế Xung như một người bạn của Liêu Thiên Kiêu, cũng tương đối khách sáo.

“Nếu anh không phiền thì tôi muốn nghe tình hình cụ thể khi anh đối phó với hai người kia.” Xà Thất Yêu nói.

Khương Thế Xung đẩy hai thi thể vào tủ lạnh.

“Quá trình rất đơn giản, lúc tôi đến thì nam đang muốn sát hại Chu tiên sinh, nữ đang muốn chạy trốn. Dưới tình thế cấp bách, Chu tiên sinh dùng cấm chú, định làm nổ yêu đan của chính mình, sau khi tôi gia nhập, nam tàn bại, thứ trong thân thể gã vội vàng trốn mất, nữ chết trong rừng cách đó không xa, nguyên nhân tử vong không rõ, toàn bộ quá trình khoảng mười ba phút bốn mươi ba giây.”

Xà Thất Yêu cúi đầu, “Quả nhiên đã chạy mất.” Ngay từ đầu y đã không nghĩ Trần Bân bỏ mạng, nếu gã có thể dễ dàng đào thoát khỏi tay Liên minh Người tu hành Nhân loại thì nhất định không thể chết dễ dàng như thế, nay gã đã thăm dò được thực lực của y và bí mật trong thân thể Liêu Thiên Kiêu, tương lai sẽ ra sao, thật sự khó có thể đoán trước. Xét theo một khía cạnh nào đó thì lần này họ đã bại trận!

Khương Thế Xung nói, “Xà tiên sinh, tôi muốn mời ngài nói rõ sự tình cho tôi biết, tên tội phạm này rất có khả năng sẽ gây nguy hại cho cộng đồng, tôi phải lùng bắt gã về xét xử.”

Xà Thất Yêu nghe hắn nói đến nghiêm trang thì không khỏi giật mình, y chưa từng thấy một cương thi nào, đặc biệt còn là cương thi vương, diễn vai cảnh sát nhân dân tận tụy đến vậy. Y nghĩ, cương thi này… chắc là bị ngốc? Ờ mà, nếu là bạn của Liêu Thiên Kiêu thì cũng có khả năng lắm.

Xà Thất Yêu hỏi, “Anh định truy bắt Trần Bân?”

Khương Thế Xung đáp, “Thứ kia gọi là Trần Bân? Còn tin tức gì khác không? Tôi đi điều tra tư liệu hộ tịch một chút.”

Xà Thất Yêu nói, “Chờ đã, không phải anh là… Ừm, là cương thi sao, sao lại quan tâm đến sự an nguy của nhân loại ngu xuẩn như thế?”

Khương Thế Xung hình như có nhíu mày, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt hắn luôn cực kỳ nhỏ, không nhìn kỹ sẽ cảm thấy mặt hắn vẫn đơ như thường.

“Không liên quan đến chủng tộc.” Hắn đáp, “Điều này thuộc phạm trù đạo đức nghề nghiệp.”

Xà Thất Yêu “Ồ” một tiếng, nghĩ bụng, đúng là ngốc thật rồi ti.

“Được rồi, chúng ta ra ngoài nói chuyện sau, tôi còn muốn xem đồ đạc của hai người này…” Xà Thất Yêu đang nói thì đột nhiên biến sắc, “Xin lỗi, nhà tôi có chút việc, tôi về trước, lần khác sẽ tới gặp anh!” Nói xong thì biến thành một luồng sáng trắng, biến mất không còn.

Khương Thế Xung chỉ tự hỏi 0.3 giây, sau đó hạ quyết định, cứ đi thăm dò tư liệu về thứ gọi là Trần Bân kia trước đã.


Hết chương 1

*Đây là thế Hoàng Phi Hồng:

d192770

1815795074860822932 6598117601239682991  Cái này thấy trên mạng <3

 

4 thoughts on “Xà Thân – Địa Huyệt – Chương 1

  1. 小旗天

    Làm bạn với anh Kiêu quả nhiên là ko “bình thường”, đường não khác người, à ko, cương thi thế cơ mà =)))))))))))
    Tềnh đệch nữa hỉ =.,=
    Chậc chậc, 2 ng hồi bé moe quá đi mất ~~~~~~~~ #team_moe_khống ~~~

    Reply

Leave a Reply