Tội – Chương 48 (1)

Chương 48: Sát khí ẩn giấu


Hai người một trước một sau đi vào toilet. Bạch Minh Ngữ lập tức ấn Diệp Phi lên tường, kỹ thuật của nhóc con đã tiến bộ vượt bậc, trình độ khiêu khích cũng tăng vọt lên, thân thể Diệp Phi phản ứng rất nhanh. Nếu là bình thường, Diệp Phi chắc chắn sẽ nhiệt liệt đáp lại, thậm chí còn nồng nhiệt hơn cả nhóc con. Nhưng bây giờ trong lòng anh đang ngổn ngang trăm mối, không thể tập trung tinh thần, hơn nữa còn đang giữa giờ làm việc, trong lòng tràn ngập tội lỗi, nên anh bất tri bất giác lại lâm vào thế bị động.

Tới lúc bàn tay nhóc con tiến vào phía sau, cảm giác vừa tê vừa nhột khiến anh thót lên một cái, vội vàng đè tay Bạch Minh Ngữ lại, khàn khàn nói, “Tiểu Ngữ à, hôm nay anh không có hứng lắm, hay là… Hay là để sau đi.”

Bạch Minh Ngữ nhìn Diệp Phi như sói đói rình mồi, khàn khàn đáp lại, “Tại sao? Anh nói dối… Rõ ràng anh cứng thế này mà.”

Đàn ông bị sờ chỗ đó, ai mà không cứng chứ… Diệp Phi lúng túng nói, “Đang trong giờ làm việc… Tâm lý anh hơi…”

Bạch Minh Ngữ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Sau đó đẩy tay Diệp Phi ra, kiên quyết luồn vào, nhẹ giọng nói, “Không sao, tâm lý em bình thường, anh cứ nhắm mắt hưởng thụ là được.”

“Á… Ấy… Không phải… Ý anh là… Anh… Á…” Mẹ kiếp! Ranh con! Cứ thế thúc vào?

“Anh Phi… Anh nhỏ giọng thôi.” Bạch Minh Ngữ không chút do dự túm lấy mông Diệp Phi, mãnh liệt thúc vào, một bàn tay bịt miệng Diệp Phi, đề phòng anh phát ra âm thanh.

Diệp Phi bị cậu thúc vào, tức khắc mở to mắt nhìn.

Bạch Minh Ngữ ghé sát vào tai anh, thì thầm, “Suỵt… Đừng để người khác nghe thấy. Ư… Anh Phi… Anh chặt thế.” Sau đó dũng mãnh ra vào, Diệp Phi bị chà đạp tới suýt ngất, phát ra một tiếng kêu đau đớn, đỏ mắt phẫn nộ trừng Bạch Minh Ngữ.

Diệp Phi nhíu mày, Bạch Minh Ngữ lại cười. Diệp Phi há miệng định cắn ngón tay nhóc con hỗn lão, ngoài cửa thình lình truyền tới tiếng bước chân. Diệp Phi tức khắc căng thẳng tới nín thở, Bạch Minh Ngữ lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng, càng điên cuồng đâm sâu vào thân thể anh, nhằm ngay nơi mẫn cảm nhất mà thúc. Diệp Phi toát mồ hôi lạnh, mồ hôi thấm ướt áo sơ-mi, anh nín nhở, cắn chặt răng, nhíu mày nhắm mắt, quay đầu sang bên, cực lực phòng ngừa bản thân lên tiếng. Bạch Minh Ngữ khẽ cười nhìn anh, có vẻ cực kỳ thích bộ dạng cố chịu đựng của anh.

Cũng may người bên ngoài chỉ dừng lại một lát rồi bỏ đi, Diệp Phi nhẹ nhõm thở phào, dần dần bình tĩnh lại. Bạch Minh Ngữ tiện thay tách hai cánh mông anh, tiếp tục thúc lên vài cái, Diệp Phi sung sướng khẽ rên rỉ, Bạch Minh Ngữ hôn đôi môi sưng đỏ của Diệp Phi, nhẹ giọng nói, “Anh Phi, em thích nhìn anh như thế này.”

Nhóc con này đúng là càng ngày càng hạ cấp… Sao khi trước anh lại không nhận ra? Diệp Phi nhíu mày, run rẩy thì thào, “Nhóc hư đốn… Nói nhảm ít thôi… Kết thúc… Nhanh…”

“Vội gì chứ? Yên tâm, đêm nay không có chuyện gì đâu…” Bạch Minh Ngữ đưa tay sờ vị trí hai người giao hòa, hưởng thụ nói, “Anh Phi nóng ghê, cái nơi nhỏ như vậy, phải tiếp nhận vật lớn như vậy, nếp nhăn cũng giãn hết rồi, đây, anh sờ thử xem.” Dứt lời thì kéo tay Diệp Phi để anh tự sờ.

Diệp Phi nghe Bạch Minh Ngữ nói mà đỏ bừng mặt, xúc cảm trên tay càng khiến anh muốn cọ đầu vào tường. Nhóc con lần nào làm chuyện này cũng khác hẳn bộ dạng lanh lợi khả ái bình thường, cậu luôn khiến Diệp Phi nghi ngờ mình đang thân mật với một người hoàn toàn khác. Diệp Phi mất tự nhiên quay mặt đi, tay cũng rút về, chỗ đó bị vật khổng lồ của Bạch Minh Ngữ nới rộng tới căng cứng, đã không thể gọi là hoa cúc nữa rồi…

Sao mình lại rơi vào cảnh này? Mình thế này mà bị người khác chịch vào mông… Hơn nữa còn liên tục bị chịch…

Diệp Phi vừa thẹn vừa quẫn, khổ sở nghĩ, nhóc con, chỉ em mới được làm thế này thôi đấy, người khác đừng có mơ mà nhìn thấy chỗ đó của anh… Ai bảo… Ai bảo anh thương em.

“Anh Phi có thích không?” Bạch Minh Ngữ xoa nắn vật cứng của Diệp Phi.

Diệp Phi bị ngón tay cậu đùa nghịch tới co giật cả người, chịu không nổi ngửa đầu thở dốc, gian khổ phun ra một câu, “Nhóc láo lếu… Em, sao em nói linh tinh nhiều thế?” Vừa dứt lời đã không nhịn nổi, bật ra một tiếng rên thật dài.

“A… Ư… Nhẹ, nhẹ thôi…”

“Thích không?” Nhóc con không nghe thấy câu trả lời thì ngừng lại.

Diệp Phi mất mặt rên rỉ, “Th, thích… A…”

Được đáp lại, nhóc con vui vẻ hai mặt giáp công, miệng vẫn không nhàn rỗi, tiếp tục nói, “Anh Phi nói xem anh muốn gì. Em muốn nghe…” Diệp tiểu đệ bị cậu xoa nắn vẽ vòng tròn, còn phía sau không ngừng bị cậu thúc mạnh.

Diệp Phi hưng phấn sắp chết, còn cần thể diện làm gì? Lần nào cũng thế này, nên cứ vậy nói luôn, “Muốn…”

“Muốn ai?” Nhóc thất đức chơi mãi vẫn chưa chán trò này.

Bị một đứa trẻ dắt mũi, Diệp Phi tất nhiên không quen, nhưng anh biết Bạch Minh Ngữ thích như vậy, lần nào nhóc chơi trò này cũng rất vui vẻ, tất nhiên anh cũng sẽ hết sức chiều theo cậu. Thực ra, thừa nhận thì hơi xấu hổ, nhưng thân thể và tinh thần của Diệp Phi cũng vô cùng hưởng thụ. Diệp Phi rất phối hợp thì thầm, “Em…” Còn ai vào đây được nữa? Người khác có bản lĩnh này sao?

“Em là ai?” Bạch Minh Ngữ mạnh bạo tách mở Diệp Phi, để mình tiến vào sâu hơn nữa.

Câu hỏi này hơi khác mọi ngày…

“Bạch, Bạch Minh Ngữ đó…” Thế mà còn phải hỏi? Diệp Phi bắt đầu sốt ruột, thầm nhủ em nhanh lên được không? Không thấy anh sắp thèm chết rồi à?

“Trả lời sai.” Bạch Minh Ngữ không vui, lấy ngón tay chặn Diệp Phi lại, kích thích nơi nhạy cảm nhất của anh, nhưng không cho anh cơ hội giải thoát, “Em là ai?”

“A a… Em là… Em trai của anh!” Diệp Phi nắm lấy vai Bạch Minh Ngữ, cong mình xin tha, “Tiểu Ngữ, đừng nghịch nữa… Cho anh ra đi…”

“Không đúng!” Bạch Minh Ngữ cắn anh, đè hông anh lại, giúp anh thẳng người lên, thô bạo ra vào.

“Mẹ kiếp… Anh không biết… Á…”

“Không nói thì không cho anh!”

“Em! Em… A a… Em trai ngoan, đừng nghịch nữa… Anh xin hàng được chưa? A…”

“Em là người đàn ông của anh, sau này anh phải gọi em là anh! Không gọi thì em không cho anh ra! Gọi nhanh!”

“Em… Em…” Mẹ nó! Diệp Phi suýt thì cắn phải lưỡi. Thầm nhủ mi bị cái gì thế? Ta hơn mi 12 tuổi, mi bắt ta gọi mi là anh? Chưa bắt mi gọi ta là chú đã là nể mặt mi lắm rồi…

“Gọi đi, gọi nhanh…” Nhóc con cáu kỉnh, thúc càng mạnh hơn, khiến Diệp Phi đau đến kêu cha gọi mẹ.

Sao nhóc con này khỏe thế? Phi lý mà…

Tuy nói nam nhi đại trượng phu không sợ uy vũ, không sợ nghèo hèn, nhưng vào lúc sắp lên đỉnh, danh dự đàn ông chỉ như miếng lót giày chẳng đáng giá vài xu, Diệp Phi khẽ cắn môi, mặt dày ngượng nghịu nhỏ giọng thì thào, “Anh…”

“Nói lớn lên, chưa nghe rõ.”

“Anh!” Diệp Phi muốn khóc…

“Gọi anh làm gì?”

“…” Diệp Phi nuốt hết mấy câu mắng chửi vào bụng, dù đến mức này vẫn thương xót không dám mắng cậu một lời, chỉ đành nghiến răng nghiến lợi, đỏ mặt nói, “Anh ơi, anh là tổ tông của em được chưa? Cho em ra đi anh ơi!!!”

Bạch Minh Ngữ nhoẻn miệng cười nhìn anh, hàm răng trắng muốt xinh đẹp khiến Diệp Phi lóa mắt, chỉ muốn vặt hết xuống.

“Anh Phi đúng là… Đúng là tài thật…” Bạch Minh Ngữ mạnh bạo hôn Diệp Phi, sau đó tử tế buông Diệp tiểu đệ ra, tiếp tục đưa đẩy thân dưới, khiến cho hai người nhịn đã lâu cùng lên đỉnh.

Phù — Cuối cùng cũng xong, Diệp Phi bừa bãi quẹt mồ hôi, thân thể đàn ông một mét tám ngồi gọn trong lòng Bạch Minh Ngữ, cười khổ nghĩ, tổ tông của anh ơi, anh chiều em lắm đấy nhé…

“Anh Phi ơi, em thích anh.” Bạch Minh Ngữ dịu đầu vào cổ Diệp Phi, cọ cọ, khẽ nỉ non.

Diệp Phi giật mình, sau đó nâng tay nhẹ vỗ về tấm lưng cậu, dịu dàng đáp, “Anh cũng vậy.”

Hơn nữa còn rất rất rất thích… Thích đến mất hết nguyên tắc.

11 thoughts on “Tội – Chương 48 (1)

  1. Tui thích há cảo

    Đù em nó làm tui choáng váng hết cả đầu óc 😵😵😵 cứ như vậy mà làm một trận thật nồng nhiệt ướt át ngay toilet luôn 😨😨
    Tui nói em Ngữ ngày càng chuyển mình mạnh mẽ quá,cả dân tình và chú Phi đều đỡ không kịp

    Reply
    1. Fangsui Fan Post author

      Ôi cái nhà ngói khỉ mẹ này chẳng báo cho tui có cmt mới, đã thế còn phải duyệt từng cái cmt mới được, đúng là wordpress free vẫn tiện lợi thân thiện nhất òa òa òa :((((

      Reply
        1. Fangsui Fan Post author

          Ừa tại vốn cái này cũng ko phải app WordPress, nó là trang web xây dựng giống WordPress thôi nên mới không có chế độ report, bên WordPress có đội quản trị xử lý, léng phéng bị report là bay nhà liền, còn ở đây tui là boss, như kiểu tự quản lý một trang web riêng, mệt lắm :((((

      1. Shironeko

        Thế mình lại chuyển về nhà lá đi =))))). Khổ thân anh Diệp quá, em Ngữ cứ làm tinh thần anh già lên xuống như đồ thì hình sin =))))))

        Reply
  2. 小旗天风流

    Đù má, có ch mới mà giờ tui mới thấy…
    Hừm, muốn nghe anh Phi gọi em Ngữ là anh nữa =))))))) gọi lão công càng tốt :3 ~~~ cơ mà giờ anh mới biết bộ mặt thật của thằng nhỏ nhà anh à =)))))))))
    Mà em Ngữ càng lúc càng lưu manh biến thái trc mặt anh Phi xD ~

    Reply

Leave a Reply