Phụ Gia Di Sản – Chương 3

Chương 3


Tan tầm, hai người bị gọi vào văn phòng mắng chửi một trận, còn bị khấu trừ 500 đồng lương, một tuần làm công cốc.

Ôn Tiểu Huy rời khỏi phòng làm việc, cảm giác cả người mất hết sức lực, bước chân như đeo thêm chì, hôm nay hình như là ngày khổ ải của hắn, từ khi mở mắt đã khổ ải đến giờ. Mặc dù hắn muốn tiết kiệm tiền, nhưng vẫn nhịn không được vẫy taxi.

Lảo đảo về tới nhà, mũi hắn ngửi thấy mùi đồ ăn bay ra. Thứ mùi bình dị, mộc mạc thường ngày hắn chẳng chú ý, giờ đây lại khiến hắn cảm động khôn nguôi, bởi vì từ sáng đến giờ đầu hắn chỉ nghĩ về Lạc Nhã Nhã, cô gái mất cha từ sớm, bị mẹ vứt bỏ, mười mấy tuổi đã phải rời nhà đi làm thuê, rồi chấm dứt cuộc đời khi vẫn còn rất trẻ. Hạnh phúc bình dị thế này, chỉ e cô cầu cũng không được.

Hắn mở cửa, giọng Phùng Nguyệt Hoa từ trong bếp vọng ra, “Thằng ranh con, vào nhà cởi giày!”

“Biết rồi.”

Ôn Tiểu Huy thay dép lê, đi vào bếp.

Phùng Nguyệt Hoa quay lại nhìn hắn, vẻ mặt rõ ràng có chút lo lắng, thấy hắn vẫn xuống tinh thần thì nhướn mày, “Tóm lại mày bị làm sao, ốm rồi phải không?”

“Không mà, con uống rượu khó chịu thôi.”

“Mày còn dám nói hả?”

Ôn Tiểu Huy gãi đầu, “Sinh nhật bạn mà.”

Phùng Nguyệt Hoa liếc mắt nhìn hắn, “Mới sáng về đã khóc sướt mướt, không biết còn tưởng mày bị cưỡng dâm.”

Ôn Tiểu Huy dở khóc dở cười, “Mẹ ơi, sao mẹ thô thiển thế.”

Phùng Nguyệt Hoa hừ một tiếng, “Hay là thất tình?”

“Không phải mà.” Ôn Tiểu Huy bước tới, ôm eo Phùng Nguyệt Hoa, làm nũng, “Con còn chưa tìm được anh nào menly 18 cm cơ bụng tám múi mà, sao lại thất tình được.”

Phùng Nguyệt Hoa đảo mắt nhìn trời, “Không biết xấu hổ.” Nhưng vẻ mặt cũng dịu đi.

Hắn và mẹ từ nhỏ hầu như đã không giấu giếm nhau chuyện gì, mẹ hắn rất tân tiến, hồi trước còn váy ngắn, quần loe, uốn tóc, xăm mày, cái gì mới cũng thử, hơn bốn mươi vẫn dám mặc dám xài, bảo dưỡng rất tốt, nên chuyện hắn thích đàn ông cũng không giấu mẹ hắn, mẹ hắn cũng thản nhiên chấp nhận.

Hắn vùi đầu vào vai mẹ, tâm trạng bình ổn ít nhiều, ngày mai… Hắn có thể trấn tĩnh mà đối diện đứa “Cháu trai” chưa từng gặp mặt kia sao…


Hôm sau tan tầm, Ôn Tiểu Huy vội vàng đến địa chỉ luật sư Tào nhắn cho hắn.

Ra khỏi tàu điện ngầm thì hắn lạc đường, hắn lớn lên ở thủ đô từ nhỏ, lại chưa từng đến chỗ này.

Tìm người hỏi đường, hắn đi về hướng Nam.

Đi gần mười phút vẫn chưa thấy tòa nhà như được chỉ dẫn, hắn bắt đầu sốt ruột và lo âu, vì hắn lạc đường, cũng vì người hắn sắp gặp.

Phía sau truyền đến tiếng đạp xe, hắn nghiêng đầu muốn gọi người nọ để hỏi đường, nhưng vừa quay lại thì chiếc xe đạp đã phóng tới sau lưng hắn, bốn mắt chạm nhau. Ôn Tiểu Huy chưa kịp nhìn rõ mặt mũi người nọ thế nào, chỉ biết đôi mắt vừa đen vừa sáng kia ánh lên chút kinh ngạc, hai người cùng giật mình, xe đạp quẹo sang, trọng tâm hắn không vững, thế là bị quẹt cho ngã xuống đất.

Tiếng phanh xe chói tai vang lên.

Ôn Tiểu Huy quỳ mọp trên đất, nhất thời mệt mỏi vô cùng, thực ra không đau, hắn chỉ cảm thấy từ hôm qua đến giờ chẳng chuyện nào thuận lợi, nên hắn rất mệt mỏi.

“Ngại quá, anh có sao không?” Đỉnh đầu truyền đến một giọng nói trong trẻo, Ôn Tiểu Huy nghe mà run cả lòng. Đó là giọng nói thuộc về một thiếu niên, là sự kết hợp giữa ngây ngô và chín chắn, giọng nói ấy mang đến cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái như ánh mặt trời chiếu rọi không gian, dễ nghe đến mức khiến người ta tê dại.

Ôn Tiểu Huy nhịn không được ngẩng đầu lên, lọt vào mắt hắn đầu tiên là một đôi giày chơi bóng màu trắng rất sạch sẽ, sau đó là quần thể thao đồng phục màu xanh bao bọc đôi chân dài miên man, tiếp theo là vạt áo sơ-mi trắng, từng chiếc cúc áo đơn giản mà óng ánh, tay áo xắn lên một nửa, cuối cùng là xương quai xanh kéo dài và hầu kết lộ ra. Trước cổ thiếu niên có dây tai nghe màu trắng đung đưa đung đưa, giống như con lắc thôi miên, khiến người ta bất giác thất thần. Ôn Tiểu Huy chỉ thấy cả người nóng bừng, căng thẳng tới mức không dám nhìn lên nữa. Tuy hắn đã đi làm, nhưng cũng chỉ mới rời khỏi ghế nhà trường và áo quần đồng phục chưa đến một năm, vì thế chỉ riêng giọng nói và dáng dấp của nam sinh này cũng đủ khiến hắn nhộn nhạo trong lòng.

“Anh có sao không? Té bị thương sao?” Thiếu niên ngồi xuống.

Ôn Tiểu Huy ngẩng đầu lên, đối diện với một mắt sâu thẳm vô cùng xinh đẹp, hắn vừa hơi thất vọng, lại vừa khá hưng phấn. Thất vọng vì thiếu niên này cùng lắm chỉ mười lăm mười sáu tuổi, quá nhỏ, hưng phấn vì khuôn mặt cực kỳ tuấn tú hoàn toàn xứng hợp với giọng nói và dáng người siêu cấp hoàn hảo. Làn da trơn mịn nhẵn bóng, mái tóc đen nhánh rất dày, nhìn từ dưới lên, hai hàng mi như hai cánh quạt, môi rất đỏ, cả người tỏa ra hương vị thanh xuân rạng rỡ, đẹp đến lóa mắt.

Ôn Tiểu Huy cảm thấy tim mình mãnh liệt nhảy lên vài cái, tuy từ trước đến nay hắn vẫn thích đàn ông menly chín chắn, không có hứng thú với các bé trai ngây ngô, nhưng đứa nhỏ này thật sự quá đẹp, nên hắn cũng khó tránh khỏi mơ màng. Trong thoáng chốc, hắn cảm giác thiếu niên này trông khá quen mắt, nhưng nhất thời lại nghĩ không ra đã gặp ở đâu.

Ánh mắt thiếu niên vẫn quét tới quét lui trên mặt Ôn Tiểu Huy, đôi mắt sáng vô cùng.

Ôn Tiểu Huy bị nhìn mà đỏ cả mặt.

Thiếu niên đỡ hắn đứng dậy.

Ôn Tiểu Huy đứng dậy mới phát hiện đứa nhỏ này còn cao hơn hắn, tuy hắn không phải rất cao, nhưng tốt xấu gì cũng đủ tiêu chuẩn 177 cm, dinh dưỡng của đám đàn em này đúng là tốt quá.

Thiếu niên áy náy nói, “Xin lỗi nhé, tôi đang nghe nhạc nên hơi lơ đãng, anh có bị thương không?”

“Chỉ quẹt qua một chút, không sao đâu.” Ôn Tiểu Huy phủi phủi quần.

“Không sao thật chứ? Có cần đến bệnh viện kiểm tra không?”

“Không cần không cần.” Ôn Tiểu Huy xua tay.

Thiếu niên im lặng nhìn hắn, tựa hồ chưa định rời đi.

Ôn Tiểu Huy nhớ ra, lấy điện thoại cho thiếu niên đọc tin nhắn, “À, cậu biết chỗ này không? Tôi tìm không thấy.”

Thiếu niên đọc tin nhắn, hầu kết khẽ trượt, rồi chăm chú nhìn Ôn Tiểu Huy, “Đúng lúc tiện đường, để tôi đưa anh đi.”

“Thế à, vậy cảm ơn cậu nhé.”

Thiếu niên vỗ vỗ yên sau, “Ngồi lên đi.”

Ôn Tiểu Huy sải bước ngồi lên, nhìn vòng eo gọn gàng của thiếu niên ẩn hiện sau lớp áo sơ-mi trắng, nghĩ bụng có lợi không chiếm mới là đồ ngu, vì thế không khách sáo ôm luôn.

Thân thể thiếu niên khẽ cứng đờ, sau đó bắt đầu đạp xe.

Ôn Tiểu Huy muốn nói gì đó, nhưng lại cảm giác dụ dỗ bé trai vị thành niên thì không được hay lắm, chung quy hắn vẫn thích menly chín chắn, huống chi lúc này hắn cũng không có tâm trạng, nên thôi, từ bỏ.

Thiếu niên cũng không nói chuyện, im lặng đạp xe.

Gió xuân ùa vào mặt, Ôn Tiểu Huy thoải mái híp mắt, không khí phảng phất mùi hương nước cạo râu nhè nhẹ, sảng khoái thơm mát thấu nhân tâm, khiến người ta vui vẻ thoải mái vô cùng, áo sơ-mi trắng của thiếu niên cũng được gió thổi bay, như có như không mơn trớn hai má Ôn Tiểu Huy, tràn ngập mùi hương mát rượi tươi tắn.

Rất nhiều năm về sau, khung cảnh ấy vẫn khắc sâu trong đầu Ôn Tiểu Huy, thậm chí mỗi lần nhớ lại, mùi hương ấy vẫn như quay về tràn ngập trong hơi thở của hắn, đẹp đẽ như nắng tháng Tư, ấm áp và tinh khiết đến say lòng người.

Rất nhanh sau đó, thiếu niên dựng xe trước một trang viên rượu nho nhỏ, mặt tiền không lớn, nhưng bài trí thuần chất châu Âu, từng chi tiết đều cực kỳ tinh tế, hương rượu vang ngọt ngào ập vào mặt hắn.

Ôn Tiểu Huy nói, “Đúng rồi, đúng là chỗ này, cám ơn nhiều nhé.”

“Vào thôi.” Thiếu niên nói.

“Ừ, bai bai nha bé đẹp trai.” Ôn Tiểu Huy hít sâu một hơi, tâm sự nặng nề đi vào.

Một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi bước ra khỏi trang viên, Tây trang giày da, thân hình cao lớn, đeo kính gọng vàng nghiêm trang, tướng mạo rất đoan chính, mang đậm phong thái tinh anh xã hội, “Ngài Ôn? Xin chào.”

“Xin chào, luật sư Tào phải không?”

“Vâng. Vừa hay hai người đã tới.” Ánh mắt Tào Hải nhìn về phía sau Ôn Tiểu Huy.

“Hai người?” Ôn Tiểu Huy giật mình, quay lại mới biết hóa ra thiếu niên kia cũng đã im lặng theo vào.

Trong đầu hắn chợt lóe lên một tia lửa điện, đánh xuống vang dội tới mức đầu óc hắn tức khắc trống rỗng. Hắn đột ngột nhớ ra tại sao thiếu niên này trông quen mắt, bởi vì cậu ta rất giống — Lạc Nhã Nhã.

Thiếu niên đứng sau lưng hắn, hai tay đút túi, khuôn mặt tuấn tú khẽ nở nụ cười, giọng nói trong trẻo mát rượi như dòng suối, “Con chào cậu.”


Hết chương 3

*Minh họa cho dễ hình dung trang viên rượu~ (Là trang trại vừa trồng nho vừa sản xuất rượu)

c03fd54abadb1682ed53616409659215483_e20949573f_o

30 thoughts on “Phụ Gia Di Sản – Chương 3

  1. tui thích há cảo

    Moahaha trời ơi em nó còn chưa thành niên đâu nha nha,chớ bắt chước ông chú dê già chơi trò luyến đồng nha
    Đậu,mà cháu nó kiểu này chắc mỹ công quá,thiệt là đã quá đi,cháu nó và em Ngữ làm lòng tui hoa cúc nở đầy nè

    Reply
    1. Fangsui Fan Post author

      Sao không phải hoa khác mà lại là hoa cúc vậy =)))))))

      Thực ra cái wordpress này được thành lập để thỏa mãn sở thích luyến đồng của chủ nhà mà, cứ thấy ở đâu có mỹ shota công là tui vồ~

      Reply
        1. Fangsui Fan Post author

          Xời ơi tui theo Super Lovers từ hồi nó mới có 2 chap bản Eng trên Mangafox ấy, vài năm rùi, hồi xưa tui ko đọc đam, chỉ cày Yaoi nên bộ nào tui cũng biết hết <3
          Cẩn thận với em shota này cô ợ, đọc cả bộ truyện tui đã phải hét lên it nhất 5 lần nó bị điên!!!! =))))

        2. Fangsui Fan Post author

          Tác giả này thích YY mà, từa tựa Nhĩ Nhã ấy, bộ nào của bả cũng thế, có cái bộ Komatta gì gì mà nhân vật chính cũng bắn hào quang mù mắt chó của tui luôn.

        3. Fangsui Fan Post author

          Super Lovers mới nhất nên tui thấy nét vẽ đẹp nhất, mấy bộ trước của bả tui không khoái nét vẽ lắm, tuy là cũng chau chuốt nhưng mà trông không thích í :'( :'(

        4. Fangsui Fan Post author

          Tui thì cực kỳ thích nét vẽ của Yamada Yugi, người thì hổng đẹp nhưng mẹ ơi cái mặt sexy dã man í!!! Truyện của bả cũng dễ thương nữa chứ :((( À mà còn Takanaga Hinako, bộ yaoi đầu tiên của đời tui là Bukyou na Silent đó, mẹ ơi chị này vẽ cũng đẹp dã man :(((

        5. tui thích há cảo

          Moahaha mà nhắc tới mấy anh sexy thì tui phải nói tui không cưỡng nổi Kurose trong 10count,nhưng mà em chơi kỳ quá,đi lấy Shiro bé nhỏ của tui làm thế thân 😤😤

        6. Fangsui Fan Post author

          Tiểu Ngữ đảm bảo tươi, em này thì bị chính tác giả gọi là “thâm độc” nên tui sì-poi trước cho cô khỏi that vọng. Chúng ta chỉ cần một shota tươi xinh là Tiểu Ngữ, còn em này tui liệt vào cùng category với Hạng Ý trong Bối đạo nhi trì, cáo già đội lốt mỹ thiếu niên =))))

        7. tui thích há cảo

          Đậu
          Lại còn có sắn máu cẩu trong huyết mạch nữa hả,tác giả hãy nhận tui một lạy,tui nhớ không nhầm thì em nó mới có 15 thôi

  2. 小旗天

    Chậc, so nhọ, cứ tưởng em trai đợp trai nào, ai dè là cháu họ =)))))) nghe già vỡi =))))))
    Bạn nhỏ này trông có vẻ thâm tàng bất lộ -.,-
    Cơ mà mama xì-tin vỡi 😳😳😳

    Reply

Leave a Reply