Phụ Gia Di Sản – Chương 2

Chương 2

Đọc xong bức di thư, Ôn Tiểu Huy nửa ngày chưa hồi phục tinh thần. Hắn hít sâu một hơi, nặng nề ngã xuống giường, nhìn trần nhà màu trắng, trong đầu hiện lên khuôn mặt của Lạc Nhã Nhã, hồi ức từng đợt ùa về.

Lạc Nhã Nhã là con nuôi của nhà hắn, không phải nhận nuôi từ nhỏ, khi Nhã Nhã được ba hắn mang về thì đã mười hai, mười ba tuổi. Ba của Nhã Nhã là đồng đội vào sinh ra tử với ba hắn, vì yểm hộ ba hắn mà vĩnh viễn nằm lại ở biên thuỳ Tuyết Sơn. Mẹ của Nhã Nhã không muốn mang theo đứa con gái lớn như vậy đi tái giá, vì thế ba hắn không thể không đưa Nhã Nhã về nhà.

Vào thời điểm đó, ba mẹ hắn mới kết hôn không bao lâu, mẹ hắn chỉ hơn Nhã Nhã cùng lắm mười mấy tuổi, tất nhiên không muốn làm mẹ kế của một cô bé lớn như vậy, nhưng lại không thể đuổi con gái của ‘Ân nhân cứu mạng’ ra khỏi cửa. Lúc ấy mẹ hắn làm tài vụ ở một xưởng dệt, ba hắn sau khi chuyển nghề thì làm bảo vệ cũng trong xưởng dệt, gia cảnh cực kỳ phổ thông, thêm một miệng ăn, đến trường, đối với gia đình hắn là gánh nặng không nhỏ, huống chi Nhã Nhã lại xinh đẹp cực kỳ, không phải kiểu xinh đẹp bình thường, mà thuộc kiểu liếc mắt một cái đã khiến người ta chấn động khó quên. Có một người như vậy sống cùng nhà, trong lòng mẹ hắn vĩnh viễn tồn tại một bức tường ngăn cách, tính cách của bà vốn rất mạnh mẽ táo bạo, bụng dạ cũng không quảng đại, cố gắng nhẫn nhịn mãi, rốt cuộc vẫn bùng nổ khi đang mang thai hắn.

Trong lúc mẹ hắn mang thai hắn, cảm xúc lên xuống vô cùng, thường vì chuyện của Nhã Nhã mà cãi cọ với ba hắn, ba hắn hầu như lần nào cũng im lặng, lúc nóng lên chỉ nói không thể có lỗi với đồng đội, đập nồi bán sắt cũng phải nuôi Nhã Nhã lớn thành người.

Nhã Nhã rất hiểu biết, hoặc nói theo mẹ hắn là, rất có tâm kế, sau khi hắn ra đời, cô chủ động nhận việc chăm sóc hắn, vì thế từ khi còn nhỏ, hắn gần như được Nhã Nhã nuôi lớn. Những năm thơ ấu của hắn, so với cha mẹ thì chị gái còn thân thiết hơn, hắn vẫn nhớ rõ khi còn nhỏ viết bài tập làm văn — người em yêu nhất trên đời, hắn viết là chị gái.

Sau khi Nhã Nhã tốt nghiệp trung học thì ra ngoài làm việc. Tôn Ảnh lúc đó chính là bà chủ của thẩm mỹ viện cô đang làm, là nhân tình của một đại gia, bọn họ đều cảm giác chính Tôn Ảnh làm hư Nhã Nhã. Trong ký ức của hắn, Nhã Nhã từng biến mất một thời gian, bởi vì lúc ấy hắn còn quá nhỏ, cụ thể nhớ không rõ, nhưng theo lời mẹ hắn thì chính vào thời điểm đó, Nhã Nhã đi theo một người đàn ông quyền thế đã có vợ, hơn nữa còn sinh con cho người nọ, lúc ấy cô mới chỉ 18-19 tuổi, không hơn kém hắn bây giờ là bao.

Chuyện Nhã Nhã làm khiến ba hắn giận đến hộc máu, từ này không phải để hình dung, mà là thật sự hộc máu. Ba hắn bị thương trên chiến trường, thân thể vốn đã sinh bệnh, kèm theo tuổi tác mà không ngừng chuyển biến xấu, cũng bắt đầu từ khi đó, Nhã Nhã rất ít khi về nhà, quan hệ với gia đình hắn càng ngày càng tệ.

Nhưng hắn vẫn chưa nói cho ba mẹ biết, hoặc có lẽ ba mẹ hắn biết rồi, chỉ không nói mà thôi, khi đó hắn vẫn liên hệ với Nhã Nhã, hắn còn nhỏ, không hiểu chuyện đúng sai của người lớn, chỉ biết chị gái chính là chị gái, từ nhỏ đến lớn vẫn tốt với hắn, chi gái đi làm thì có tiền, vẫn thường đến trường học tìm hắn, mua cho hắn nhiều thứ, dẫn hắn đi ăn đi chơi, với hắn mà nói, ngoại trừ chị gái không về nhà thì hầu như không có gì biến hóa.

Qua vài năm sau, hắn thật sự trưởng thành, dần dần cũng hiểu ra nhiều chuyện, đồng thời bị ảnh hưởng của cha mẹ nên cũng bắt đầu có cái nhìn khác về Nhã Nhã. Mà lý do lớn nhất khiến hắn đoạn tuyệt quan hệ với Nhã Nhã, là vì ba hắn qua đời.

Đó là bốn năm trước, ba hắn bệnh tình nguy kịch nằm liệt giường, muốn gặp Nhã Nhã một lần, hắn không biết Nhã Nhã đang ở đâu nên gọi điện thoại vô số lần, khóc lóc cầu xin Nhã Nhã trở về, nhưng cuối cùng cô vẫn không về. Mẹ hắn nhiều lần thầm oán Nhã Nhã làm ba hắn giận quá sinh bệnh, trước kia hắn không dám gật bừa, nhưng bởi vì chuyện này, hắn cũng không có cách nào xem cô là chị được nữa, hắn hận cô ích kỷ, bạc tình, nhẫn tâm, coi như trong nhà chưa từng có cô tồn tại.

Cuộc đời dài như vậy, hắn cho rằng bọn họ rồi cũng không có ngày gặp lại, nhưng hắn tuyệt không thể ngờ, khi nghe được tin tức về Nhã Nhã thì cô đã vĩnh viễn ra đi. Đối diện với cái chết, oán giận trước kia mờ nhạt vô cùng, ngược lại, những kỷ niệm tốt đẹp cô để lại cho hắn thì càng lúc càng hiện rõ.

Phía dưới bức di thư nọ có số điện thoại của một luật sư. Ôn Tiểu Huy đọc rất nhiều lần, cơ hồ sắp thuộc lòng. Hắn có nên gọi cho người này không? Hắn thật sự muốn giúp Nhã Nhã nuôi nấng đứa trẻ kia? 15 tuổi… Cũng không nhỏ hơn hắn là bao, đứa trẻ lớn thế rồi, muốn hắn nuôi dạy nó như thế nào? Ngay cả chính mình hắn còn chưa nuôi nổi.

Hắn có nên nói cho mẹ biết chuyện này không? Mẹ hắn vẫn không thích Nhã Nhã, nhưng hắn hiểu mẹ hắn, mẹ hắn tuy ngoài miệng cay nghiệt nhưng tâm địa cũng không xấu, biết Nhã Nhã qua đời, mẹ hắn chắc chắn sẽ nổi giận, hơn nữa tuyệt đối sẽ không nhận nuôi đứa trẻ nọ. Có lẽ, mẹ hắn sẽ đổi ý vì căn hộ và ba trăm vạn kia chăng?

Ôn Tiểu Huy nghĩ ngợi muốn phình cả đầu mà vẫn không ra kết quả, hắn quyết một lần, trước khi mình kịp hối hận, lấy điện thoại bấm số của luật sư. Dù thế nào, Nhã Nhã đã uỷ thác cho hắn thì hắn không thể không đi gặp đứa bé kia một lần.

Cuộc gọi được đón rất nhanh, “Alo, Tào Hải nghe.”

“À, luật sư Tào, chào ngài.”

“Chào ngài, xin hỏi ngài là?”

“Tôi là… Ôn Tiểu Huy.”

“Ngài Ôn? Tôi đang chờ điện thoại của ngài đây.”

“Vâng.” Ôn Tiểu Huy thường ngày miệng mồm sắc sảo, có thể mắng chửi người ta năm phút không lặp từ, nhưng lúc này lại căng thẳng đến nỗi chẳng biết nói gì.

Tào Hải chậm rãi nói, “Ngài Ôn, nếu ngài không bận, chiều mai chúng ta gặp mặt nói chuyện được không? Có rất nhiều chuyện chúng ta cần bàn bạc trực tiếp, đương nhiên Lạc Nghệ cũng tới.”

“Được.”

“Vậy quyết định thế đi. Tôi sẽ nhắn thời gian và địa chỉ cụ thể cho ngài.”

“Lễ tang của chị ấy thì sao?” Ôn Tiểu Huy thốt lên.

Đầu bên kia im lặng một lát, “Chuyện này cứ gặp rồi nói đi.”

“… Được rồi.”

Đứng dậy tắm rửa một cái, đắp cục đá lên mắt nửa ngày, nhìn mí mắt sưng húp đỏ au và khuôn mặt suy sụp trong gương, hắn thật sự không muốn ra khỏi cửa, nhưng hắn vẫn phải đi làm.

Sau khi tốt nghiệp trung học, hắn vừa thi rớt đại học, mà cũng vừa không muốn học tiếp, vì từ nhỏ đã có hứng thú với make-up, tạo hình, nên hắn thử tìm tòi nghiên cứu, giờ đã có chút danh tiếng, trang weibo hắn mở đã có hơn sáu vạn fan, cũng bởi vì thế nên hắn có thêm thu nhập ngoài, hơn nữa còn được phòng tạo hình Tụ Tinh nổi tiếng trong giới chú ý, hiện giờ hắn đang thực tập tại Tụ Tinh.

Tuy tiền lương thực tập một tháng chỉ 1500 (~5tr100), nhưng đây là nơi bao nhiêu người có tiền cũng không vào được, chỉ cần thực tập ở Tụ Tinh một năm rưỡi, về sau đi đến đâu cũng tìm được việc tốt, những gì học được ở đây cũng không phải bình thường, sau này dấn thân vào giới thời trang và giới giải trí dễ như trở bàn tay.

Hắn vội vội vàng vàng chạy tới chỗ làm, vừa bước vào cửa, một giọng nam cao vút đã hô lên, “Này, mày, đến muộn mười lăm phút nhé.”

Ôn Tiểu Huy thấp giọng nói, “Kẹt xe.”

“Người ta lái xe mới được nói mình kẹt xe, mày ngồi tàu điện ngầm thì kẹt cái quái gì, kẹt giữa bọn giun đất à?” Một gã thanh niên nhuộm tóc bạch kim đi tới, vóc dáng không cao, quần da bó sát người tôn lên thân hình gầy gò như cành liễu, gầy đến mức hai má hóp lại, mặt mũi thì không tồi, nhưng tiếc rằng lớp make-up đày cộp không che được thần sắc tiều tụy của gã.

Gã này là Luca, được Ôn Tiểu Huy thầm phong là thằng đê tiện số một công ty, cũng là thực tập sinh như hắn, nhưng vào sớm hơn hắn nửa năm, từ ngày đầu tiên hắn đi làm đã chĩa mũi dùi vào hắn. Bình thường Ôn Tiểu Huy cũng sẽ không ngoan ngoãn để gã móc mỉa, nhưng hiện giờ hắn thật sự chẳng có tâm trạng phản pháo loại khiêu khích này, nên chỉ buông túi rồi đi vào trong.

“Ô?” Luca bước tới, nâng cằm hắn lên, “Sao thế, mắt đỏ như mắt thỏ này, bị đá à? Hay là vừa mất zin nên xúc động quá?”

“Uống rượu.” Ôn Tiểu Huy hất tay gã ra, “Đừng làm phiền tao.”

“Xì.” Luca trừng mắt nhìn hắn, “Tuyết Lê đến kìa, đang chờ mày đấy.”

Ôn Tiểu Huy hít sâu mấy hơi, ép mình lên tinh thần, nở nụ cười đi qua, ngọt ngào gọi một tiếng, “Chị Tuyết Lê.”

Một cô gái đang nghịch di động từ sô pha ngẩng đầu lên, trông cô chỉ khoảng 27-28, ngoại hình xinh đẹp vô cùng, từ kiểu tóc đến trang sức và áo quần đều rất lộng lẫy, không chỗ nào không xa hoa tinh tế, cả người cô như đang bừng sáng.

Tuyết Lê bĩu môi, “Adi, làm gì mà lâu thế.”

“Tối qua sinh nhật bạn em, uống nhiều quá ấy mà.” Ôn Tiểu Huy cười hì hì ngồi xuống, dùng âm lượng khoa trương cho cả căn phòng nghe rõ, “Oa, bản giới hạn mùa xuân mới tinh của Cartier nha.” Hắn nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của Tuyết Lê, ngón tay khẽ vuốt vuốt chiếc vòng kim cương xinh đẹp lóa mắt nọ. Qua khóe mắt trông thấy mấy vị khách đang làm tóc khác cùng quay sang nhìn bên này, hắn biết nhiệm vụ hôm nay của mình thành công rồi.

Tuyết Lê cảm nhận được vài ánh mắt hoặc ghen tị hoặc hâm mộ kia thì vui vẻ bật cười, “Đẹp quá phải không, hôm ấy chị đi dạo, vừa liếc mắt đã thích nó rồi, cả nước chỉ có một cái nha.”

“Cả nước chỉ có một cái! Siêu đẹp, đeo trên tay Tuyết Lê đại mỹ nhân còn đẹp hơn bày trong tủ kính một vạn lần.”

Tuyết Lê nhéo nhéo mặt hắn, “Ranh con nói ngọt chết.” Cô mở ví, lấy ra một hộp quà, “Nè, quà mang từ Nhật về cho cưng đó, đừng nói chị không thương cưng nha.”

Ôn Tiểu Huy mở hộp ra, bên trong là một chiếc ví Prada, hắn vừa mừng vừa sợ cảm ơn rối rít, nịnh Tuyết Lê đến bật cười.

Tuyết Lê nhìn đồng hồ, “Thế chị đi trước đây.”

Ôn Tiểu Huy mắt sáng lấp lánh, “Chị Tuyết Lê đặc biệt đến tặng em quà ạ? Làm sao bây giờ, cảm động chết mất.”

“Tiện đường ấy mà, dù sao dạo này chị cũng rảnh. Đúng rồi, thứ Bảy chị có hoạt động, giữ lịch hôm đó trống cho chị nha.”

“Không thành vấn đề, chuyện của chị Tuyết Lê đối với em là quan trọng nhất.” Hắn đưa Tuyết Lê ra cửa.

Trước khi ra khỏi cửa, Tuyết Lê đột nhiên nhớ ra, “Adrian, đừng có uống rượu thức đêm, mau già đấy, hôm nay sắc mặt tệ lắm, trắng bệch như xác chết… A, hay là em dùng phấn gì mới hả, trông tự nhiên ghê ấy.”

Ôn Tiểu Huy cười nói, “Không mà, hôm nay em không make-up.”

Tuyết Lê hừ một tiếng,”Tuổi trẻ sướng thật, da mềm búng ra nước.”

“Da chị Tuyết Lê mới mềm búng ra nước, còn nói ai nữa.”

Tuyết Lê bật cười, “Được rồi, chị về đây, không cần tiễn.”

“Chị Tuyết Lê.” Ôn Tiểu Huy gọi cô lại.

“Ừ?”

Ôn Tiểu Huy mỉm cười, chân thành nói, “Hôm nay thực ra em xúi quẩy lắm, gặp chị là niềm vui duy nhất đấy, cám ơn chị.”

Tuyết Lê khẽ cười, chớp mắt, vẫy tay ra về.

Tiễn Tuyết Lê xong, Ôn Tiểu Huy tựa vào cửa, lại hít sâu một hơi, chẳng biết vì say rượu hay vì khóc nhiều mà lúc này đầu hắn đau muốn nứt, như sắp ngất xỉu bất cứ lúc nào.

Quay vào trong, Luca đang làm tóc cho một quý bà, cố ý lớn giọng nói, “Đúng đó, chính là cô host Tuyết Lê tiết mục Nhị Đài đó, chắc chắn được bao rồi, cái vòng tay kia còn đắt hơn tiền lương cả năm của cô ta ấy.”

Ôn Tiểu Huy trong lòng bốc hỏa, hắn cười khẩy một tiếng, “Luca à, mày làm chuyên gia trang điểm đúng là nhân tài không được trọng dụng, sao không làm đặc công đi? Chương phu nhân ơi, phu nhân nói chuyện với Luca phải cẩn thận nhé, Luca chỉ có năng khiếu phao tin của đặc công chứ không có năng lực bảo mật của đặc công đâu nha.”

Luca cao giọng, “Ôn Tiểu Huy, ý mày là gì?”

“Trương Hùng, ý mày là gì?!” Lửa giận của Ôn Tiểu Huy đã bùng lên tận trán, “Cả ngày há mồm nói nhăng nói cuội, khách của tao đến lượt mày bá láp à?”

“Thằng mất dạy này…”

“Cái gì ồn ào thế?” Trong văn phòng có tiếng quát truyền ra, một người còn đeo miếng bịt mắt trên đầu lao tới, “Có khách ngồi đây, hai chúng bây còn ra thể thống gì? Mẹ nhà chúng bây không thích làm việc nữa hả?”

Đó là một người đàn ông khoảng hơn 30 tuổi, đôi mắt hẹp dài hai mí đậm chất châu Âu có phần không ăn nhập với khuôn mặt đặc sệt châu Á, nhưng bộ dạng coi như cũng dễ nhìn.

Ôn Tiểu Huy lập tức ngoan ngoãn nói, “Xin lỗi Raven, em sai rồi.” Raven là một trong các đối tác của Tụ Tinh, là chuyên gia trang điểm và tạo hình có tiếng trong giới, trong tay nắm không ít tài nguyên của các ngôi sao, tuy nghe đồn nhân phẩm không tốt lắm, sinh hoạt riêng tư cũng thác loạn, nhưng Ôn Tiểu Huy rất khâm phục gã, không vì cái gì khác, chỉ vì năng lực và tài hoa của gã.

Dáng vẻ bệ vệ của Luca cũng lập tức xìu xuống, “Xin lỗi Raven.”

Raven liếc mắt nhìn cả hai, tươi cười bước tới, “Chị Chương, ngại quá, người mới không hiểu chuyện, hôm nay tính cho em được không?”

Chương phu nhân rất đoan trang gật đầu.


Hết chương 2

Có ai để ý Tụ Tinh giống tên công ty của Chu Tường và Thái Uy hêm (≧▽≦) 

8 thoughts on “Phụ Gia Di Sản – Chương 2

    1. Fangsui Fan Post author

      Em này “nương” mà, mồm miệng tính tình hơi đàn bà, tui thấy tính ẻm giống tính tui, ngoa ngoắt điệu chảy nhớt õng ẹo lười biếng hám zai =))))

      Hùi trước khi tui đọc bộ này thì có bị hù là thụ siêu nương nên cũng hơi ớn, tui sợ thụ õng ẹo quặt quẹo chảy nhớt sến sẩm lắm. Nhưng về sau đọc lại thích cốt truyện này, mà nói là nương chứ em này nương kiểu rất cường, vì thế tui chịu được (⊙ヮ⊙)

      Reply
  1. tui thích há cảo

    Thật ra tui đọc thấy em nó độc mồm lại còn ngọt miệng,nhưng mà không bị cái õng ẹo bánh bều nên cũng ok thôi,với cả oppa tin vào tài chọn truyện của em đó nha 😘😘

    Reply

Leave a Reply