(Kịch tình ca) Đương Niên Ly Tao – Vinh Hoa

Đương Niên Ly Tao – Vinh Hoa

(Kịch tình ca)

Trình bày: T-Tone

Nguyên tác: Trấn mệnh ca

Lời: Nghiêu Phong

Thể loại: Viết lại lời kèm lời thoại

Đây là một ca khúc được viết lại lời và chèn lời thoại dựa trên bộ truyện Đương niên ly tao, được thực hiện bởi tổ kịch truyền thanh Cổ Mặc Khuynh Vận.

Số là đêm qua mình nằm ngáp ngáp chẳng có gì giết thời gian (tại vẫn đang liệt dương), thử lướt mạng một lúc trước khi ngủ thì tình cờ bắt được bài này cũng khá ngộ, còn chèn lời sô đíp nên mình down về dịch ra cho bạn nào thích thì nghe thử nè. Trước khi nghe, mình xin cảnh báo là trình tiếng Trung què cụt của mình có thể nhầm lẫn, chưa kể văn thơ sến lụa dịch ra cũng phải sến lụa mà chẳng hiểu có chuẩn nghĩa hay không, chịu khó nha =)))


***

“Tiểu huynh đệ, có bát không?”

“Ngài, ngài muốn uống nước? Hay là muốn ăn gì?”

“Không, ta chỉ muốn một cái bát, rỗng, sạch sẽ là tốt rồi.”

Hoàng Thượng, đóa uyển liên đầu tiên vỡ trên tay thần. Thần dùng mạng của mình, trả cho Người đóa cuối cùng này, không biết có sánh được với một đóa giang sơn trong tay Người không.

***

“Nguyên lão ba triều, cả đời ngươi là kẻ hám làm quan, nói ngươi ham mê quyền quý, không thấy ngươi dành cho mình ưu đãi gì, ngược lại còn giúp Chu gia ta nhiều năm phồn thịnh. Nếu được làm lại từ đầu, ngươi sẽ làm như thế nào?”

Nếu được làm lại, ta sẽ phụ tá quân vương của Đại Thừa, cho tới khi y không cần ta nữa.

***

Tuyết phủ Hoàng Thành, phủ trên ngói lưu ly

“Họ nói, mẫu thân ta đội nón xanh cho Phụ hoàng, nên ta chỉ xứng đáng mặc loại y phục xanh khó coi này.”

“Điện hạ, màu xiêm y của ngươi tên là Xanh Thiên Tuế. Nó là màu sắc của Mặc Ngọc ngàn năm ngưng tụ thành, ngày thường nhìn không thu hút, nhưng nếu được mang lên một nơi thật cao, dưới ánh mặt trời sẽ tỏa sáng chói chang rực rỡ.”

Hoa sen bên hồ, vẽ lên dáng hình thơ ấu

Uyển liên tràn đất như tháng năm cố chấp

Hiện tại đã sửa, cớ sao vết xe đổ tiêu điều

***

Gió Đông như cắt nỗi biệt ly trong lòng

Nến soi nghiên bút, dệt thế cục giang sơn

Ngón tay trắng dưới lớp áo xanh khẽ khàng hạ quân cờ Thiên tuế

Xác ve Thu trên cây hạnh già như mười dặm tuyết phủ

Nhớ nhung này sao tương phùng mà như không gặp, hoàng hôn nhuộm cung đình

Hận này còn dài, biệt ly, người đi chưa về

Oán than này sao rất tình mà tựa vô tình, ngôi sao lẻ loi giữa trời sương giá

Tình này lửa cháy, tương tư, nỗi nhớ tan thành tro bụi

***

“Tiểu phu tử đừng gọi Vương gia nữa, gọi ta là Tiểu Đường được không?”

“… Sẽ có một ngày, tên của ngài trở thành điều cấm kỵ trong toàn dân thiên hạ.”

“Nhưng không phải với tiểu phu tử! Tiểu phu tử, tên của ta không phải là điều cấm kị với ngươi!”

“Không, đó là nguyện vọng của ta, thưa Vương gia.”

Trời quang dìu dịu nâng chén rượu nói tương tri

Giờ đây rực rỡ tuẫn hoàng, bước bên màu máu

Sương mờ trăng tỏ, không tránh được buổi tiệc tàn

Năm tháng giao hòa, tóc xanh lưu luyến thề không hối hận

Nhớ nhung này sao tương phùng mà như không gặp, trong tiếng đỗ quyên khóc về đêm

Sầu biệt ly này, thiên mệnh hai kiếp người

Oán than này sao rất tình mà tựa vô tình, Đường Lê nở rộ

Ngân nga tận mây, ba lần vinh hoa không sánh với Người

***

“Tiểu phu tử biết ba chữ này ý nghĩa là gì không?”

“Tất nhiên là bình định thiên hạ, an vui dân chúng.”

“Bình, Thiên, Hạ, ý là, trong lòng ta, Bình thứ nhất, thiên hạ thứ hai.”

Nhớ nhung này sao tương phùng mà như không gặp, trong tiếng đỗ quyên khóc về đêm

Sầu biệt ly này, thiên mệnh hai kiếp người

Oán than này sao rất tình mà tựa vô tình, Đường Lê nở rộ

Ngân nga tận mây, ba lần vinh hoa không sánh với Người

***

Sến không =)))) Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ <3

2 thoughts on “(Kịch tình ca) Đương Niên Ly Tao – Vinh Hoa

  1. Pingback: Đương Niên Ly Tao – Vinh Hoa | Fangsui Fan

Leave a Reply