Chức Nghiệp Thế Thân – Chuyện Xưa (Phần 1)

Chuyện Xưa 1


Thực ra kể từ mấy tháng trước, y cũng đã cảm giác được, Chu Tường ở trong lòng y đã khác rồi. Nhưng tại thời điểm đó, y không để ý, bởi vì Chu Tường là người đầu tiên được y cho phép bước vào cuộc sống của y, thậm chí hắn còn là người đầu tiên sống chung với y, nên tất nhiên Chu Tường phải khác, còn về điểm khác này, hoàn toàn chỉ là bởi Chu Tường rất giống Uông Vũ Đông.

Khi Uông Vũ Đông đính hôn với chị hai, y đã định buông tay. Theo đuổi một tình yêu vô vọng chẳng phải chuyện gì có ích, huống chi nếu cứ tiếp tục, nhiều khả năng sẽ làm tổn thương chị hai y, y không nên cố chấp nữa. Vả lại, y phát hiện những lúc có Chu Tường ở bên, y đã không còn suy tư nhiều nữa, y cảm thấy, thực ra hắn cũng không tệ, cứ như thế này cũng đủ rồi.

Vào lúc đó y đã ra quyết định, y có thể tiếp nhận Chu Tường.

Nhưng y thật không ngờ, Chu Tường đã biết tất cả, hơn nữa còn phản ứng quyết liệt, thậm chí đến cuối cùng, y lựa chọn hy sinh Chu Tường vì lợi ích của Uông Vũ Đông cũng là hoàn toàn trái ngược. Uông Vũ Đông đích thân nhờ vả, y không có lý do gì để từ chối, thêm nữa, y cũng có nguyên nhân của riêng mình. Đầu tiên, nếu Uông Vũ Đông nhận vai chính này với giá trị kèm theo là mười, còn Chu Tường là một trăm, vậy thì mất đi vai chính này, Chu Tường tổn thất nhiều nhất chỉ là mười, nhưng Uông Vũ Đông lại là một ngàn. Tiếp theo, y có thể cho Chu Tường vai diễn tốt hơn, làm nền cho sự nghiệp sau này của hắn. Cuối cùng, cũng là lý do quan trọng nhất, y nhất định không cho phép người của mình quay phim chụp ảnh cùng gã họ Lan kia, y căm ghét kẻ khác nhìn ngó đồ của y, càng miễn bàn mơ ước.

Trong mắt y, y có thể cho Chu Tường rất nhiều thứ, tỷ như vai diễn tốt, điều kiện vượt trội, nhất là thứ Chu Tường vẫn luôn mong muốn —- thái độ của y. Chu Tường thích y như vậy, hắn hẳn phải vui vẻ nhận ngay, vì thế y không bỏ nhiều thời gian suy xét, y đưa ra một quyết định khiến y ân hận cả đời này.

Nhốt Chu Tường hai ngày, y liên hệ với một đạo diễn, dự định cho Chu Tường nhân vật tốt hơn cả nhân vật của Uông Vũ Đông, coi như bồi thường cho Chu Tường. Y không phải kiểu người giỏi biểu đạt tình cảm, y thầm nghĩ sẽ thông qua phương thức này để Chu Tường cảm nhận được sự quan tâm của y. Cho tới bây giờ y vẫn không thể ngờ, Chu Tường chẳng những không nhận ra tình cảm của y, chẳng những không cảm kích, mà còn dùng cách thức tàn khốc nhất để trừng phạt tất cả những sai lầm của y.

Lúc Chu Tường lấy cớ đi toilet rồi trốn mất, y nằm mơ cũng không dám ngờ, đây lại là lần cuối cùng y được nhìn thấy người đàn ông đó, từ nay về sau, y mãi mãi không còn cơ hội được nhìn lại nụ cười dịu dàng mà khoan dung nở rộ trên khuôn mặt đó.

Chu Tường lấy cớ bỏ đi, y cũng không vội vã đuổi theo, y muốn cho Chu Tường vài ngày để bình tĩnh lại. Không ngờ Chu Tường tắt điện thoại, y tìm mãi không thấy hắn.

Ngày đầu tiên, ngày hôm sau, thậm chí ngày thứ ba, y còn có thể chịu đựng, nhưng rồi y không thể chịu nổi nữa, y nhờ quan hệ, buộc Thái Uy nói ra sự thật, cuối cùng biết được Chu Tường đã gia nhập một đoàn làm phim tài liệu, lên núi Thập Vạn Đại Sơn.

Y chán nản, tín hiệu trong núi không tốt, không thể liên lạc với hắn, có lẽ mấy tháng sau Chu Tường mới về. Kể từ khi quen nhau, chưa bao giờ hai người xa cách lâu như thế, cứ nghĩ hai – ba tháng sau không thể nhìn thấy Chu Tường, hơn nữa hai người còn chia tay trong hoàn cảnh cực kỳ không thoải mái, y cảm thấy khó ở trong lòng. Thế rồi chỉ sau vài ngày, cảm giác khó ở trong lòng liền biến thành khó chịu toàn thân.

Về đến nhà không nhìn thấy Chu Tường, ăn bữa cơm không phải Chu Tường nấu, tối đến không thể ôm Chu Tường đi vào giấc ngủ, tất cả những điều nhỏ nhặt mà bình thường y vẫn không để tâm, tới khi mất đi lại khiến y cực kỳ khó chịu.

Lần đầu tiên y nhận ra, y cần một người ở bên cạnh, người này không phải Uông Vũ Đông, không phải ai khác, mà chính là Chu Tường. Thời điểm y nhận ra điều này, thậm chí y còn muốn lên núi tìm Chu Tường. Ý tưởng này khuấy đảo, thúc giục y gọi cho Chu Tường, nhưng tín hiệu trên núi quá kém, y chỉ nói chuyện được với Chu Tường một lát, hơn nữa nội dung cuộc trò chuyện cũng chẳng thoải mái gì, tâm trạng y lại càng thêm tồi tệ.

Y bắt đầu chuyên tâm xử lý các công việc dồn lên, đồng thời cũng tìm cách liên lạc với đoàn làm phim, Chu Tường không chịu làm lành với y, y sẽ bảo người ta dẫn y lên núi.

Y muốn đích thân đến gặp Chu Tường.

Ý nghĩ lớn nhất trong đầu y lúc đó, chính là phải đặt Chu Tường ở dưới thân, hung hăng thúc vào bên trong hắn, y muốn cho Chu Tường biết, ai mới là kẻ thống trị tình cảm này, y không cho phép Chu Tường rời khỏi y, y muốn nói với Chu Tường, y muốn bắt đầu lại một lần nữa, nghiêm túc bắt đầu lại một lần nữa.

Y thật sự, thật sự rất nhớ Chu Tường, y chỉ muốn một giây sau mình được xuất hiện bên cạnh Chu Tường.

Nhưng còn chưa kịp làm gì, y đã nghe được một tin ác mộng.

Chu Tường ở trong núi đã xảy ra chuyện.

Y rất khó nhớ lại cảm giác của mình khi ấy thế nào. Mới đầu y không tin, từng câu từng chữ người ta nói với y, lọt vào tai y đều chỉ là vô nghĩa, y cảm thấy đối phương đang nói dối, Chu Tường không thể nào gặp nạn, cái gì mà mưa to, cái gì mà đá lở, y không tin đâu.

Y đã nghĩ tới vô số tình cảnh khi y gặp lại Chu Tường, nhưng y không bao giờ nghĩ đến hoàn cảnh này.

Ở tại thời điểm đó, y vẫn chưa rối loạn, bởi vì Chu Tường chỉ mất tích thôi, cũng có vài người mất tích như hắn, có lẽ bọn họ bị kẹt ở nơi nào đó, nhất định tìm là thấy.

Y cố gắng không nghĩ ngợi nhiều, trực tiếp bay thẳng đến Quảng Tây, vào núi bằng tốc độ nhanh nhất. Ý nghĩ duy nhất của y lúc đó, y sẽ là người đầu tiên tìm được Chu Tường, xác nhận Chu Tường bình an.

Y nghĩ cũng chẳng dám nghĩ, Chu Tường đã hoàn toàn biến mất rồi.

Y nghĩ cũng chẳng dám nghĩ.

Thời gian cứ ngày một trôi qua. Ngày đầu tiên, ngày hôm sau, y còn có thể gắng sức giữ mình tỉnh táo, nhưng đến ngày thứ ba, khi đội cứu hộ tìm được thi thể một người, thì y sụp đổ.

Ai cũng biết, thời gian lục soát càng lâu, tỷ lệ cứu được người lại càng nhỏ.

Nhìn thi thể thảm thương bị đè ép tới biến dạng, nghĩ đến Chu Tường có lẽ cũng trở thành thế này, y phát điên. Vài ngày nhịn ăn nhịn uống, tinh thần căng thẳng quá mức, sợ hãi và tuyệt vọng dần ăn mòn trái tim y, y mất cả ý thức.

Tới khi y tỉnh lại, anh trai y xuất hiện, công cuộc tìm kiếm đã đến ngày thứ năm.

Chu Tường đã mất tích năm ngày.

Đội cứu hộ muốn kết thúc công việc, bọn họ cho rằng Chu Tường đã gặp nạn tại một hóc hẻm vô danh nào đó, diện tích vùng núi này quá lớn, muốn tìm một người thì nói dễ hơn làm.

Ngay lúc đó, y cảm giác toàn bộ thế giới trước mắt y nát vụn, y quên mất mình là ai, người bên cạnh là ai, xung quanh là cái gì, tất cả và tất cả đều biến thành bọt nước lúc ẩn lúc hiện, chỉ còn lại quyết tâm nhất định phải tìm được Chu Tường là cực kỳ chân thật.

Y không tin, y không tin Chu Tường lại chết. Y cảm giác Chu Tường vẫn còn sống. Y không rõ tại sao, anh trai y nghĩ y điên rồi, nhưng y cảm giác được, Chu Tường nhất định còn sống, nhất định…

Y bắt ép đội cứu hộ lục tìm suốt một tháng, tìm khắp nơi trong phạm vi mười km, nhưng cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì, y thậm chí còn muốn mở rộng phạm vi tìm kiếm.

Anh trai đánh y, nói y lãng phí tiền của, nói y thần kinh, nói y điên rồi.

Y không cần biết. Nếu thân thể biến dạng tả tơi của Chu Tường thật sự xuất hiện trước mặt y, y sẽ điên, nhưng y phải tìm được một kết quả, bằng không y sẽ không chống đỡ nổi.

Nhưng ông trời cũng tàn nhẫn với y, giáng xuống cho y nỗi tuyệt vọng đau đớn nhất —- Không rõ sống chết.


Còn tiếp.

0 thoughts on “Chức Nghiệp Thế Thân – Chuyện Xưa (Phần 1)

  1. linh2709

    =.=

    Tu ơi là Tu, Tu ới là Tu!

    Cháu đi tu hú được rồi đó Tu!

    Không đọc thì thôi, đọc POV của Tu là lại muốn chửi Tu. Hức, may mà mẹ-suýt-ghẻ-Thừa cho Chu Tường thêm một kiếp sống, chứ lỡ người ta đi về nơi xa thật thì cháu làm sao hở Tu? Chưa kể cái tội toan tính dùng vật chất mua chuộc người ta… Cháu còn phải tu nhiều lắm Tu ạ!

    Hôm nay trái gió trở trời, tâm tình mình bất ổn, hàng xóm nhà bên lại mở nhạc Lê Hựu Hà… Hay thì có hay mà ngồi ngẫm thì buồn nẫu ruột!

    Chúc chủ nhà một tuần vui vẻ nhé!

    Reply
  2. linh2709

    =.=

    Tu ơi là Tu, Tu ới là Tu!

    Cháu đi tu hú được rồi đó Tu!

    Không đọc thì thôi, đọc POV của Tu là lại muốn chửi Tu. Hức, may mà mẹ-suýt-ghẻ-Thừa cho Chu Tường thêm một kiếp sống, chứ lỡ người ta đi về nơi xa thật thì cháu làm sao hở Tu? Chưa kể cái tội toan tính dùng vật chất mua chuộc người ta… Cháu còn phải tu nhiều lắm Tu ạ!

    Hôm nay trái gió trở trời, tâm tình mình bất ổn, hàng xóm nhà bên lại mở nhạc Lê Hựu Hà… Hay thì có hay mà ngồi ngẫm thì buồn nẫu ruột!

    Chúc chủ nhà một tuần vui vẻ nhé!

    Reply
  3. sky1102

    Đọc phiên ngoại thấy có cảm tình với bạn Minh Tu ghê.
    Bạn vẫn còn phải học ‘cách thổ lộ tình yêu’ còn dài ^^

    Reply
    1. Fangsui Fan

      Ừa, bạn Tu khi ấy trẻ con quá mà, suy nghĩ cũng ngờ nghệch, gặp phải biến cố mới trưởng thành lên được ^^ đọc phiên ngoại để thông cảm với bạn hơn, hehe…

      Reply
  4. sky1102

    Đọc phiên ngoại thấy có cảm tình với bạn Minh Tu ghê.
    Bạn vẫn còn phải học ‘cách thổ lộ tình yêu’ còn dài ^^

    Reply
  5. mos

    Hự, đọc PN vẫn chỉ thấy bạn đáng đời =))))))). Cơ mà cách biểu lộ tình yêu của bạn hồi đó cũng dễ thương quá =))))))).
    ;;___;; Thiếu chút chút là đến với nhao rồi iiiiiiiiii

    Reply
  6. mos

    Hự, đọc PN vẫn chỉ thấy bạn đáng đời =))))))). Cơ mà cách biểu lộ tình yêu của bạn hồi đó cũng dễ thương quá =))))))).
    ;;___;; Thiếu chút chút là đến với nhao rồi iiiiiiiiii

    Reply

Leave a Reply